Page 127 - Poe_TH
P. 127

iết cho ợ                            PhiênTự  Tình Hẹn







                        Lâu lắm rồi!
                        Cái ngày không còn nhớ
                        yêu là chi
                        nỗi nhớ ấp ôm gì
                        Thằng đàn ông long đong hôm sớm
                        Chua chát miệng đời
                        đắng chẹn bầm môi
                        Cười khô khốc
                        Long nhong vùi mà đời sống

                        Lâu lắm rồi!
                        Có khi nhớ, khi không
                        Nhớ thì nhiều đau
                        mà không lắm ủ sầu
                        Tuôn xuống màu trong, màu đục
                        tóc trắng, da mồi
                        Bao năm hư hao giữa đất rộng trời cao
                        Mảnh thiên thạch ngày nào
                        rơi trúng đời đau của nhau
                        Duyên nghiệp







            Mục Lục                                                      125
   122   123   124   125   126   127   128   129   130   131   132