Page 510 - cea5e377cf074960b98d88a2154294d3_1_tmp
P. 510
Lê Đình Cai * CHIẾN TRANH QUỐC CỘNG TẠI VIỆT NAM 1954-1975
Trước kia tôi cứ tưởng những ông trí-thức và là cấp lãnh-đạo
trung-ương làm việc chín-chắn, khôn-ngoan lắm, nay là lần thứ
nhất nhìn thấy các ông làm việc như giỡn chơi, tôi thất-vọng quá,
nói thầm trong bụng: như vầy thua Việt-cộng mất rồi!” (24)
Qua câu chuyện kể của Đại-tá Nguyên, người đã tham-dự
cuộc họp với tư-cách Phó Tỉnh-trưởng Nội-An tỉnh Bình-Dương,
chúng ta thấy rõ cung cách làm việc của các vị lãnh-đạo đất-
nước vào hàng bộ-trưởng mà còn vậy thì làm sao chống chọi lại
được với cán-bộ được tôi luyện của cộng sản. Họ chỉ là những
“ông quan” chứ không phải là cán-bộ đấu-tranh cách-mạng.
Miền Nam, chính quyền chỉ gồm toàn những “ông quan” như
vậy thì sao mà tồn-tại lâu dài trong cuộc chiến-tranh quốc cộng
này.
2-Đối với người Việt cộng-sản:
Cộng-sản Bắc-Việt trong tất cả mọi tài-liệu văn-bản sử sách
của họ khi gọi phe quốc-gia Miền Nam họ đều dùng chữ “ngụy
quân, ngụy quyền”, và họ cho rằng họ là chính-quyền chính-
thống đại-diện cho toàn-dân. Điều này hoàn-toàn ngược lại. Đó
chẳng qua là lý của kẻ thắng trận (La raison du plus fort est
toujours la meilleuse) . Nhân-dân chưa từng ủy-thác họ lên cầm
quyền bằng lá phiếu bầu-cử tự-do. Họ chỉ nắm quyền dựa trên
bạo-lực và duy-trì quyền-lực bằng khủng-bố, bằng công-an trị.
Cho đến nay, chính-quyền Hà-Nội đã bị thế-giới lên án là một
chế-độ vi-phạm nhân-quyền, vi-phạm tự-do tôn-giáo (qua báo-
cáo của đặc-sứ tôn-giáo của Liên-Hiệp-Quốc Armor trong tháng
3.1999 vừa qua) và bị các phong-trào đấu-tranh trên toàn thế-
giới cáo buộc là một chế-độ độc-tài đảng trị, không tôn-trọng tự-
do dân-chủ và các quyền cơ-bản của người dân. Phái-đoàn của
chính-phủ Hà-Nội đi đến bất-cứ nước nào đều bị người Việt tị
nạn biểu-tình chống-đối, họ phải đi và đến bằng cửa sau và được
nước chủ nhà cật lực bảo-vệ an ninh. Đây là một sự ô-nhục lớn-
lao xét trên bình-diện uy-tín quốc-tế mà chính-phủ Hà-Nội vẫn
chưa chịu nhận ra sự thực.
Cộng sản Bắc-Việt tuyên-xưng, chế-độ của họ là “dân-chủ gấp
triệu lần”, họ tuyên-xưng họ là chính-thống, là có chính nghĩa...
Nhưng trước công-luận thế-giới, ai cũng biết là không nước nào
có những cuộc di-cư vĩ-đại để trốn chạy khỏi “thiên-đường cộng-
509