Page 169 - Tyen Tap VTLV 2015
P. 169

Văn Thơ Lạc Việt

            HOA TUYẾT
            (Trích Tùy bút Đời Nghệ Sĩ)

               Trong phòng chờ chuyến bay sau buổi biểu diễn tại phi
            trường SeaTac - Bắc Mỹ trở về Cali, hành khách vẫn kiên
            nhẫn lịch sự từ tốn yên tĩnh với vòng xoay vô tư của chiếc
            kim đồng hồ trên vách.
               Không ồn ào náo nhiệt, phiền trách ai.  Chuyến bay bị
            đình hoãn cho đến lúc cơn bão đi qua khu vực cất cánh ...
            Thái độ an nhiên điềm đạm với những cảm thông nhất định
            đã   là   quán    tính   của   nếp    sống   văn    minh.
            Ngoài  trời  gió  đã  mỏi  mệt,  đã  thôi  gầm  thét  cuồng  nộ,
            nhường chỗ cho những hạt bụi tuyết li ti trắng xóa thênh
            thang trải một tấm màn tinh khiết lựon lờ bay. Chẳng biết
            làm gì, tiện thể với cây đàn mang theo tôi nghêu ngao một
            Thiền khúc như một cách đếm thời gian chờ giờ bước ra
            phi đạo để trở về phố thị được gọi là thị trấn âm nhạc thân
            quen của mình...
               Bất  chợt  nghe  có  tiếng  vỹ  cầm  réo  rắc  hòa  theo,  nhẹ
            nhàng    thanh    tao   nhưng    rất   điêu    luyện    ...
            Từ phía sau dãy ghế chờ, một cô gái rất trẻ, mái tóc nâu lòa
            xòa trên vầng tráng đĩnh ngộ bướng bĩnh. Bộ âu phục trắng
            toát với chiếc áo khoác kaki màu kem cũ sờn rất nghệ sỹ và
            bụi đời bước lên say sưa với những note nhạc cuối cùng.
            Chiếc vỹ cầm vẫn còn an vị trên bờ vai, nàng bảo tôi có nên
            kết thúc thiền khúc bằng mấy khuôn nhạc nàng đã vừa cao
            hứng buông ra hay không?
               Yoshica.  Người  thiếu  nữ  con  cháu  nữ  thần  mặt  trời,
            Không hiểu sao tôi đóan được ngay nàng là người Nhật, mà
            không phải người Trung Hoa, Đại Hàn... hay một sắc dân Á
            Châu nào khác!
                Bằng cách nào mà nàng hiểu dòng nhạc tôi là một ca
            khúc có pha thiền vị, khi hai bên ngôn ngữ bất đồng? Như
            Bá Nha ngộ Tử Kỳ, thế là một Tây ban Cầm và một Vĩ cầm
            không hẹn mà cùng một lúc song tấu nhạc bản kinh điển
            của khoa thanh nhạc "Trở về mái nhà xưa" như đã từng có
            sự tập dợt nhuần nhuyễn từ lâu ... Tiếng vỗ tay tán thưởng

                                       168
   164   165   166   167   168   169   170   171   172   173   174