Page 136 - Tuyển Tập VTLV 2019
P. 136
Chầu Văn, mặc dầu giọng của cô hát nhạc thính phòng (tiền chiến)
rất hay.
Còn nỗi mong đợi nào hơn khi những câu hò vè với tiếng trống,
tiếng gõ lóc cóc vang lên, tôi thấy những người lớn tuổi im lặng
chăm chú xem, nét mặt hiện lên vẻ xúc động như đang được nghe,
được ở nơi xứ cổ kính thân yêu có âm điệu dân tộc riêng biệt.
Đêm nay, đêm của những người con xứ Huế nơi chốn tha phương,
bỏ nước, rời quê cha đất tổ đi tìm tự do ở nước Mỹ họp mặt nhau.
Cuộc sống vật lộn với miếng cơm manh áo nhưng có bao giờ quên
tập tục lối sống của Huế, rất mộ đạo, vấn đề cúng quảy được xem
rất quan trọng, trang nghiêm thành kính.
Buổi dâng hương cúng bái cầu nguyện cho anh linh, tử sĩ và oan
hồn xảy ra trong thảm trạng Tết Mậu Thân 68, gợi lại biết bao điều
khó quên trong lòng người con dân xứ Huế ....
Lúc đó tôi còn nhỏ chỉ mới 13 tuổi, ngày nào cũng thấy những
ngôi nhà bị pháo kích xập, chứng kiến cảnh chết chóc gào thét thê
lương của nạn nhân. Mồng hai Tết Mậu Thân là lúc chúng tôi chạy
đến nhà người quen tá túc, đông đúc mấy gia đình tụ lại.
Sau khi bình yên, có buổi sáng đi học (Đệ thất) được nghỉ 2 giờ sau,
chúng tôi rủ nhau lên chùa Thiên Mụ chụp hình, đang đứng làm dáng
cả bọn nhờ người ta chụp giùm, thì bỗng nghe âm thanh “viu...ầm
...viu ...ầm“ liên tục chát cả tai. Trời đất như muốn xập không biết
của bên nào, chỉ biết nó dội vào tâm thức sự sợ hãi và hận thù bọn
VC vô cùng chúng tôi cắm đầu cắm cổ chạy xuống tầng cấp cao,
xuống đường sực nhớ quên xe đạp, chạy ngược lại nhắc xuống, rồi
chẳng ai nói năng từ giã ai, leo xe đạp như tên bay gió cuốn, người
run bần bật cho đến khi thấy cửa Ngăn, cửa Thượng Tứ mới hoàn
hồn lai tỉnh rằng mình đã về tới gần nhà.