Page 137 - Tuyển Tập VTLV 2019
P. 137
Hình ảnh các bậc trưởng thượng mặc khăn đóng áo dài, mấy O
(bà) trong tà áo dài tím bưng hoa xắp hàng thứ tự theo sau quý ông
tiến lên bàn thờ nhìn thật trang trọng, không khí lắng đọng với nỗi
xúc động đang được đè nén trong lòng tôi, trong lòng mọi người .
Điều này làm tôi nhớ tới người anh rể ở chung nhà ...
Sau 75, anh rể tôi bị trở thành người “vô lương, mất dạy”, đã dùng
chiếc xe đạp làm nghề chở thồ kiếm sống, 4 giờ sáng anh đậu xe ngã
ba đường đón khách, hy vọng gặp những người đi buôn sớm.
Có một bà đến nhờ chở xuống vùng Bãi Dâu, anh mừng rỡ cắm
đầu cắm cổ đạp về vùng hoang vắng, bà xuống xe đến hái mấy chiếc
lá đưa cho anh, anh nhắc tiền thì bà đi hái lá tiếp đưa, anh bỗng ngờ
ngợ và sực nhớ lúc đi ngang cầu Gia Hội có tiếng mấy ông đang đậu
xe thồ nói to “Hết ai đi chở bà điên“ , vậy là anh quay xe đạp một
mạch về nhà , nhưng nghĩ chưa có đồng nào để mua bông chuối cúng
Phật vì hôm đó ngày Rằm , anh đi tiếp cho đến khi kiếm đưọc 1
người khách, anh vội vã ghé chợ sớm mua bông chuối đem về nhà
đơm bàn Phật , bàn thờ ông bà, thắp cây hương rồi mới yên tâm đi
chạy xe tiếp.
Làm sao tôi quên những đêm khuya mưa gió, tiếng rao lảnh
lót của em bé bán bánh mì. Gọi vào nhà, em để bao xuống cho tôi
thò tay vào lấy ổ mì nóng hổi. Những gánh bán đậu hủ rao ngọt ngào
vắn tắt “Đau”, lúc đó chúng tôi đã đùa thật vô tư “Đau thì ở nhà chứ
đi làm chi mà than rứa“.
Mỗi mùa Thu tới thì khắp các nẻo đường hầu như đều xuất hiện
tà áo tím thướt tha, dưới bầu trời ủ rũ màu xám ngắt đã làm Huế trở
nên sâu lắng và lãng mạn hơn.