Page 52 - NHU LA KY NIEM A
P. 52

niềm khuất lấp



                                                                                                    Thơ không nói nhưng lòng tôi muốn nói
                                                                                                    Chữ tôi buồn, vụn vỡ bởi vấn vương
                                                                                                    Bước tôi đi nghiêng ngả một quãng đường
                                                                                                    Trong tiếc nuối nghe dường như lạc lõng


                                                                                                    Thơ không khóc nhưng lòng tôi khóc
                                                                                                    Viết lời buồn tự trách mình thôi
                                                                                                    Đời bước qua ngắn quá phận người
                                                                                                    Tuổi xa rồi, bao giờ trở lại ?


                                                                                                    Dường như
                                                                                                    cây cỏ thở dài
                                                                                                    Tai ương vỡ mất mặt trời trong ta
                                                                                                    Một lần chôn cất đời qua
                                                                                                    Đứng trông mong nắng thịt da héo mòn


                                                                                                    Đâu đây

                              Tóc đã phai theo nắng qua thềm                                    Rưng rức tiếng người
                              Bên bờ đất nước mãi buồn tênh                                    Nỗi niềm quay quắt phận đời ly hương
                             Quê hương mất dấu chân ngày cũ                                      Băn khoăn một thoáng vô thường
                              Tuổi trẻ qua rồi thương quá em!
                                                                                                    Quê hương đánh mất.

                                                                                                    Lòng hoài tiếc thương!

                                                                                                    (1990)






                                                                                                                       47
   47   48   49   50   51   52   53   54   55   56   57