Page 48 - Bat Song Cam Xuc
P. 48
Họ vẫn biểu lộ cảm xúc chân thành như bao người khác. Họ không đánh mất giá trị hay
tính thành thật của mình, mà chỉ đơn giản nhận ra đâu là hành vi phù hợp với hoàn cảnh
này, môi trường này, và điều gì khiến mọi người xung quanh cảm thấy thoải mái. Dina
Kaplan chia sẻ: “Trong công việc, tôi cố gắng linh hoạt và không đặt ai vào thế phải chọn
lựa. Tôi trò chuyện với mọi người như bạn bè vậy”.
Nguyên do khiến hầu hết chúng ta có xu hướng bắt sóng cảm xúc với những người có
khả năng tự điều chỉnh cao chính là vì họ tạo cơ hội cho chúng ta được là chính mình.
Kaplan chia sẻ: “Tất cả diễn ra rất tự nhiên, không phải sự sắp đặt hay luyện tập”.
Mark Snyder đã lập thang đo mức độ tự điều chỉnh của mỗi người. Những người có khả
năng tự điều chỉnh thấp có xu hướng đồng tình với những câu mang tính khẳng định,
chẳng hạn như “Tôi thấy khó bắt chước hành vi của người khác”, hay “Tôi khó thay đổi cách
xử sự quen thuộc để phù hợp với những tình huống và kiểu người khác nhau”. Ngược lại,
những người có khả năng tự điều chỉnh cao sẽ đồng ý rằng “Tôi dễ dàng bắt chuyện với mọi
người, ngay cả khi đề tài không thuộc sở trường của mình”.
Khi Snyder nghiên cứu những người có khả năng tự điều chỉnh cao, ông phát hiện ra
rằng họ có nhiều tố chất thú vị. Thứ nhất, họ có khả năng điều chỉnh sắc thái cảm xúc nên
dễ dàng thể hiện phản ứng phù hợp với đối tượng mà họ tiếp xúc. Thứ hai, họ rất nhanh
nhạy trong việc nhận ra đâu là hành vi phù hợp trong mỗi hoàn cảnh nhất định. Cuối
cùng, họ có khả năng tác động và thay đổi quan điểm của người khác.
✦✦✦
Cách đây không lâu, chúng tôi đi du lịch trên chuyến bay của hãng Delta Airlines từ San
Francisco đến Atlanta. Một nữ tiếp viên tên Maia Andrade hỏi Rom chọn loại thức uống
nào, rồi hỏi thêm: “Anh từ đâu đến?”.
(*)
Khi Rom đáp: “Israel”, Andrade tiếp lời ngay: “Ma nishma? ” và mang đến cho Rom
một ly nước ép táo và nam việt quất mà Rom vừa gọi. Ori đang chăm chú đọc vài tài liệu
trên laptop nên không để ý đến cuộc trò chuyện. Đột nhiên, anh nhìn lên và trông thấy
Rom có một ly đầy (thay vì chỉ một nửa như thông lệ trên máy bay). Ori hỏi Rom bằng
tiếng Do Thái: “Sao vậy, cô ấy mang cho em cả chai nước à?”. Không bỏ lỡ cơ hội, Andrade
giơ hai tay lên cao bắt chước một cử chỉ thường thấy của người Israel và nói: “Lamah lo?
(*)
Lamah lo? ”.
Andrade không phải là người suồng sã gặp ai cũng “tay bắt, mặt mừng”. Cô chỉ tạo ra
cảm giác thân thuộc cho mọi người. Ở hàng ghế khác, có một người mẹ trẻ đang bế đứa con
đang khóc ngằn ngặn. Andrade nhẹ nhàng ghé sát đứa bé thì thầm với giọng dịu dàng. Đứa
bé nín khóc ngay. Sau đó, Andrade tỏ ra chia sẻ vài câu đồng cảm với người mẹ trẻ vì phải
đi xa một mình với đứa con nhỏ. Rồi những hành khách khác cũng được thăm hỏi. Có thể
nói cô tiếp viên quan tâm từng vị khách trên chuyến bay.
Một tuần sau, chúng tôi tình cờ gặp lại Andrade trên chuyến bay trở về. Chúng tôi tươi