Page 37 - demo
P. 37
cối thì kêu ông nội
hay ông bảy Thép
cho, mấy ông cháu
cùng nhau đi đốn
cây. Ông Bảy leo
trèo giỏi nên thường
leo lên cây cột dây
thừng, canh thế cho cành cây rơi xuống, cưa cành;
ông nội, anh Hoàng và tôi giữ dây để cành xuống
từ từ, chặt cành nhỏ, tuốt lá, gom sắp xếp gọn gàng,
chờ xe của bác tư Điểu đến chở về. Củi đem về xếp
đống chung quanh sân nhà, những đống củi này
cũng là nơi anh em tôi chơi trò “combat”, “năm
mười”. Cây đem về là những khúc to bự, muốn đốt
thì phải cưa bửa ra; anh em tụi tôi phụ ông nội việc
này, lớn thì phụ kéo cưa, chẻ bửa, nhỏ như Bích,
Chín thì leo lên ngồi 2 bên khúc cây để giữ cây
không lăn khi cưa, đôi khi cây lăn mất thăng bằng
hai đứa lăn đùng xuống đất.
….
Nhớ những dịp tết đến, khi ba tôi còn đi làm thì
việc chuẩn bị dọn dẹp trang trí tết ông nội phải làm
một mình; ông phải lo trước tết nhiều ngày. Trước
tiên, ông lo chùi lư, ông hái khế lấy tro bếp trộn lại
để đánh, tụi tôi cũng phụ ông đem ra nắng phơi và
lau sạch lại, vậy mà lư sáng bóng luôn. Rồi ông lấy
MIỀN KÝ ỨC
37