Page 41 - demo
P. 41
không cho thổi sáo thôi chứ đàn guitar thì ông
không cấm, sau này mỗi lần nhậu nhẹt trong nhà
tôi đàn cho anh hai hát cũng tạo không khí vui vẻ
cho ông nội, ba và anh em.
…..
Rồi thời gian trôi qua, anh em tụi tôi lớn lên,
ông nội già đi, thời cuộc đổi thay, gia đình lâm vào
tình cảnh khó khăn, ly tán một thời gian, ba cùng
anh Hai, anh Hoàng đi làm rẫy ở Long Khánh, ông
nội với bà cô, má chăm sóc gia đình, có mắm ăn
mắm, có muối ăn muối. Ông nội dậy sớm chống
gậy đi đến cửa hang xếp hàng mua mấy con cá ươn,
mấy ổ bành mì cứng ngắc, chục kí gạo mục đầy
bông cỏ, … Một vài năm rồi ba với hai anh cũng
bỏ rẫy về lại nhà, làm đủ thứ việc để sống để tồn
tại, ông nội cũng lo lắng, buồn rầu…
Tôi nhớ năm 1978, tôi thưa ông nội tôi đi lính,
ông lặng thinh buồn bã không nói gì nhiều. Hai
hôm sau, buổi tối tôi quay về nhà, tôi vào gặp ông,
ông cứng người, lạnh toát, thở dồn dập, ông ngất
xỉu, ông lo lắng cho tôi vậy đó.
Ông bước qua tuổi 80, sức khoẻ của ông cũng
giảm dần, yếu đi, ông hay bị chứng vọp bẻ, đang
ngồi hay nằm đều có thể bị bất ngờ. Một lần tôi
đang quay nước ở giếng, ông đang ngồi ăn cơm ở
bộ ván dưới bếp, ông bị vọp bẻ gần bật ngửa ra sau,
MIỀN KÝ ỨC
41