Page 42 - demo
P. 42
tôi buông vội tay quay chạy nhanh đến kịp đưa ông
lên đi văng để nằm, xoa bóp. Hú hồn!
Và cuối năm 1983, chiều hôm đó sau khi chẻ
xong một đống củi ông nội đi tắm, rồi ông bị bệnh,
bệnh trở nặng phải đi nhà thương, khoảng một tuần
ông về nhà … và ông ra đi mãi mãi!
Kỷ niệm về ông nội với tôi nhiều lắm. Trong ký
ức của tôi luôn nhớ về người ông hiền hoà, ít biểu
hiện tâm tư tình cảm, nhưng trong ông tràn đầy sự
yêu thương, sự hi sinh thể hiện rõ nét qua việc ông
trân trọng và quan tâm đến hai người em gái của
ông; qua việc chăm sóc, lo lắng cho bà nội tôi
những năm bà đau ốm nằm một chỗ; ông gần gũi
và cưng chìu các cháu; cả cuộc đời của Ông Nội đã
lo chu toàn mọi việc cho đại gia đình, dòng họ. Ông
là bậc tiền nhân có công rất lớn trong việc gây
dựng, gìn giữ di sản, truyền thống, nề nếp gia
phong, tôn ti trật tự của đại gia đình họ Nguyễn
thân yêu.
Nội ơi, Tụi con sẽ cố gắng noi gương ông để
tiếp tục những công việc mà ông, bà cô, ba má tụi
con đã làm rạng danh cho dòng họ Nguyễn này.
Con luôn tưởng nhớ ông, Ông Nội ơi!
Gò vấp, tháng 11 năm Nhâm Dần
(Giỗ lần thứ 39 của ông)
MIỀN KÝ ỨC
42