Page 46 - demo
P. 46
Trước 30/4 là như vậy, nhưng sau giải phóng,
kinh tế nhà nào cũng khó khăn; gia đình tôi chia
năm xẻ bảy. Để không phải đi kinh tế mới, Ba và
các anh lên Long Khánh mua đất làm rẫy, chú Năm
đi học tập cải tạo, chú thím Sáu về An Nhơn trồng
trọt. Tôi biết Bà Cô rất đau lòng, rất buồn khi con
cháu mỗi người một phương. Tôi còn nhớ đường
lên Long Khánh xa như vậy và phải đi bằng xe lửa
rất vất vả mà vài bữa Bà Cô lại đi chợ mua thức ăn
mang lên cho Ba và các anh tôi. Khi về đến nhà Bà
lại buồn rầu và khóc
thương các cháu phải lưu
lạc, lao động vất vả. Khi
thím Năm đi thăm chú
Năm ở ngoài Bắc, bà Cô lại
lo đồ ăn và gửi tiền mang
ra cho chú. Lúc anh Hùng,
anh Bảy và Chín đi bộ đội cũng vậy bà buồn và lo
lắng cho các cháu cho đến khi mọi người đã trở về
nhà bình an hết mới thôi.
Bà Cô Năm - người dành cả tuổi thanh xuân,
cả cuộc đời của mình cho gia đình, cho người thân.
Thật vậy, bà Cô không có gia đình riêng, người
thân nhất của Bà là Cha Mẹ, là anh chị em và các
cháu nên bà dành trọn vẹn tình cảm yêu thương cho
MIỀN KÝ ỨC
46