Page 49 - demo
P. 49
nên bao giờ cũng theo ăn chung với em gái chứ
không để bà ăn một mình.
Ba má tôi rất kính trọng bà Cô nên muốn làm
gì cũng hỏi ý kiến của bà; kể cả đi coi mắt, hỏi vợ
cho con trai thì người đi cùng với ba tôi là bà Cô
chứ không phải má tôi.
Bà Cô rất yêu thương và chiều con cháu: từ khi
còn bé tôi đã cảm nhận được sự yêu thương đặc
biệt của Bà dành cho anh chị em của tôi. Mỗi khi
có đứa cháu nào bị bệnh Bà đều rất lo lắng đi lên
đi xuống hỏi han, sờ trán và mua thức ăn ngon cho
ăn. Nhớ lần Ba tôi bị viêm phổi dù đã hơn 80 tuổi
mà ngày nào Bà cũng vắt một ly nước cam pha mật
ong, đem ra phơi sương rồi đưa cho Ba tôi uống.
Có lần tôi bị bệnh phải nằm bệnh viện, sợ Bà lo nên
mọi người giấu không cho Bà biết; lúc xuất viện
tôi về nhà Bà nắm tay tôi vừa mếu máo, vừa trách
sao không cho Bà biết; rồi hai bà cháu đều khóc.
Khi còn nhỏ Bà thường kêu tôi lên võng ngồi
chung với bà, nghe Bà nói chuyện, Bà hay hôn tôi
và khoe với mấy người bạn của Bà: “Đây là con
gái cưng của ông Phán Nguyên đó”, dù nhỏ nhưng
tôi cũng cảm nhận được trong giọng nói của bà có
sự hạnh phúc xen lẫn tự hào về con cháu của mình.
MIỀN KÝ ỨC
49