Page 44 - NRCM2
P. 44

NHẬN RA CHÍNH MÌNH - QUYỂN II                             ĐỨC THANH


 bầy nai đáng thương lần lượt từng con bị bắt đem về móc mắt   mà lại lấy dao gậy não hại kẻ khác, thì sẽ không được yên vui.”  24
 và giết làm thịt. Do nhân duyên giết hại như thế mà từ đời này   Là người Phật tử tại gia, phải tham gia lao động để mưu sinh
 sang đời khác người thợ săn kia phải chịu quả báo luôn bị khoét   và trong đời sống thường nhật ít nhiều  cũng ảnh hưởng đến
 mắt trước khi giết chết. Hoàng tử Câu-la-na ngày nay chính là   sinh mạng các loài động vật nhỏ như côn trùng, muỗi mòng,
 vị thợ săn độc ác thuở ấy.  kiến, gián… Hãy nhớ lúc nào tránh được đụng chạm thì hãy

 Tôn giả nói xong, nhiều người vẫn còn chưa hài lòng, liền   nên tránh, không nên lạm sát, nếu bất đắc dĩ mà tránh không
 gạn hỏi: Bạch Tôn giả, đã là người thợ săn độc ác như thế tại   được thì đành chịu. Như gặp đàn kiến trong nhà thì dùng chổi
 sao được sinh ra làm hoàng tử? Tôn giả trả lời: Điều này lại là   gom chúng lại vào máng hốt rác, rồi đem đổ ra sân đất, quá
 do một nhân duyên khác nữa. Thuở xưa, sau khi đức Phật Ca-  trình quét gom đôi khi cũng có vài con bị chết đành chịu, còn
 la-ca diệt độ, vua nước ấy cho người điêu khắc tôn tượng của   hơn là dùng thuốc xịt sẽ diệt hết cả đàn. Nếu gặp phải đàn kiến
 đức Như Lai và xây bảo tháp thờ để tỏ lòng tôn kính Tam bảo.   ở chậu cây đặt trong nhà có thể dùng một mẩu bánh ngọt nhỏ
 Nhưng về sau có một hôn quân không tin Tam bảo, ra lệnh hủy   để vào một cái dĩa rồi đặt vào gốc cây dụ cho nó đến, canh vài
 hoại pho tượng đức Như Lai. Trong nước có người thợ điêu   phút chúng vào ăn thì mang đĩa ra đất đổ. Cứ làm nhiều lần như
 khắc, thấy vua vô đạo như thế rất buồn khổ nên phát nguyện   vậy thì đàn kiến trong chậu sẽ hết mà lòng ta cũng thấy an vui.
 đem những mảnh vụn đã vỡ nát về lắp ghép, tu sửa lại thành   Tôi có chia sẻ cách làm này với một người bạn, anh ấy cũng nói
 pho tượng trang nghiêm như cũ. Người thợ điêu khắc thuở   nhà tôi trước quá nhiều gián, giết hoài mà vẫn không hết. Thấy
 trước chính là một tiền kiếp của hoàng tử Câu-na-la. Nhờ công   vậy, tôi không xịt thuốc trừ gián mà dùng bao tay bắt chúng bỏ
 đức tu sửa tượng Phật mà nay được sinh vào hoàng tộc, lại do   vào túi ni lông, khi nào nhiều đem ra bãi cỏ đổ; nó như cảm
 kết duyên với Phật pháp từ thuở ấy nên đến nay sinh ra cũng tin   nhận được tác ý của tôi, nên nó cũng ít tới hơn.
 tưởng và thực hành chánh pháp. Nhưng vì nghiệp giết hại đời   Con người phiền hà lũ chuột khó ưa, đến nhà ta phá đồ
 trước chưa hết nên vẫn phải chịu quả báo như vậy.  23  đạc hoài, phải tiêu diệt nó. Còn lũ chuột thì chẳng nghĩ như

 Kinh Pháp Cú, Phật dạy: “Người nào cầu an vui cho mình,   thế, con nào đến cư trú trước thì cắn đuổi con đến sau, nói đây
           là chỗ ở, địa bàn kiếm sống của tao. Con người nói cái nhà này
           của ta, con chuột cũng bảo của mình. Bởi cái nhận thức của
 23  “Vua A Dục… như vậy” Truyện cổ Phật giáo, lược trích truyện: Nghiệp giết
 hại, trang 340 đến trang 343, Diệu Hạnh Giao Trinh sưu tầm biên dịch, Nxb   24  “Người nào… yên vui” Kinh Pháp Cú, câu 131 trang 145, Hòa thượng Thích
 Tôn giáo 2018.   Thanh Từ giảng giải, Nxb Văn Hóa Văn Nghệ Thành phố Hồ Chí Minh 2013.


 42                                      43
   39   40   41   42   43   44   45   46   47   48   49