Page 50 - NRCM2
P. 50
NHẬN RA CHÍNH MÌNH - QUYỂN II ĐỨC THANH
thế gian, rồi bị nhiều sự khổ não bao vây, đến nỗi không có lối
thoát, phải lao vào con đường trộm cắp. Thiền sư Ryokan dâng
trào niềm cảm thương với chúng sinh khốn khổ, ngài ước gì có
LÒNG BAO DUNG
thể trao tặng được cái vầng trăng tỏa sáng kia, ước gì có thể trao
tặng được cái sự giác ngộ sáng suốt chẳng mê kia đến với người
hiền sư Ryokan sống nơi am tranh dưới chân núi. đời, để họ có đời sống an lạc và hạnh phúc.
TMột hôm, ngài đi giảng pháp nơi xa, trở về hơi muộn,
+ Chúng sinh lao vào con đường trộm cắp phần lớn đều
trăng cũng bắt đầu treo trên đỉnh núi. Ngài chợt gặp trộm đang xuất phát từ lòng tham, lòng ham muốn thỏa mãn cho nhu cầu
lục soát đồ đạc trong am, tên trộm thấy thiền sư, hoảng hốt mà chẳng được đáp ứng, rồi tìm cách lấy trộm tài sản vật chất
không biết tính như thế nào. Thiền sư Ryokan biết bên trong của người khác, làm cho đời sống của con người trong xã hội bị
am này chẳng có cái gì để tên trộm cần, thấy vậy ngài đứng nép chao đảo bất an. Phạm trù trộm cắp ở đây nên hiểu theo nghĩa
sát người vào vách tranh bên cạnh và từ tốn bảo: Chẳng lẽ ông rộng hơn: Là tất cả những hành vi dịch chuyển sở hữu tài sản
đến đây rồi về tay không sao? Ta còn bộ đồ nè! Ông hãy cầm đỡ vật chất hay sở hữu về trí tuệ của người khác về mình mà không
đi! Tên trộm mừng rỡ, chẳng kịp quan sát, vội vã chộp lấy rồi được họ đồng ý.
bỏ đi, thiền sư Ryokan ra sân ngồi trần truồng dưới ánh trăng,
dõi mắt theo tên trộm rảo bước xa, rồi mất dần sau những tán - Trộm cắp có thể là một hành vi trực tiếp hay gián tiếp
cây lưa thưa dưới đồi mà lòng dâng tràn một niềm thương cảm chiếm đoạt tài sản của người. Việc trộm cắp sẽ gây sự bất an,
đảo lộn đời sống của con người. Của cải, tiền bạc người ta cực
vô biên. Ngài cất cao giọng như xé toạc cái màn đêm tĩnh lặng: khổ dành dụm từ nhiều năm, qua một đêm bị trộm, một vụ
“Hỡi người bạn khốn cùng kia! Ước gì ta cho ngươi được vầng cướp giật lại biến mất. Đồng tiền này có khi tích góp cho đứa
trăng này!” 26
con nhỏ sắp nhập trường, cha mẹ già yếu sáng mai phải nhập
Mỗi người đều có cái kho báu vô tận, sáng suốt vĩnh hằng viện hoặc vài lon gạo nấu cháo cho đàn con thơ đỡ lòng,… Tất
như vầng trăng kia, dùng hoài chẳng cạn, do có mà chẳng chịu cả những thứ này mất đi phải lo liệu như thế nào đây? Họ phải
nhận nên phải luân hồi. Họ mải mê đắm nhiễm ngũ dục của chạy đi vay, đi mượn, nếu không có tiền thì đứa con sẽ không
được đến trường, cha mẹ bệnh đành chờ chết, lũ trẻ thơ vô tội
26 “Thiền sư… trăng này!” Góp nhặt cát đá, Phỏng theo truyện tranh: Vật thật ở nhà sẽ khóc thét lên vì những cơn đói.
có giá trị, trang 49, Tsai Chih Chung-Phạm Cao Hoàng biên dịch, Nxb Thanh
niên 1999. - Trộm cắp có thể là việc cân, đo, đong, đếm không đúng
48 49