Page 185 - Người bình thường tử tế
P. 185
mới bảo đã sợ như vậy thì đóng góp tiền của là được
rồi, chứ đi tới tận nơi làm gì. “Nhưng không em ạ,
phải thật sự đi thì mới đồng cảm được” chị nói, vẫn
chất giọng trong veo ấy, nghe mà thương. “Ngày
trước mình thương nhưng là tình thương khi nhìn
từ phía ngoài thôi. Mình không thể nào hiểu hết
được. Phải thật sự đến đấy, nhìn thấy và chạm vào
mới cảm nhận tận cùng của yêu thương” chị tâm
sự. Chuyến đi đó đã làm thay đổi chị rất nhiều, cả
trong cách nghĩ lẫn trong cách làm. Trước đây chị
cũng hay đi nấu cháo từ thiện, do nhà chị ở gần
bệnh viện. Vì mọi người rủ và có thời gian nên chị
tham gia. Ai kêu gọi quyên góp ủng hộ người nghèo
thì chị cũng đóng góp. Thế nhưng, chị nói đó chỉ là
hưởng ứng và làm theo chứ chưa ý thức lắm. Rồi
sau một tháng vật lộn để thoát khỏi những ám ảnh
ấy, yêu thương trong chị trỗi dậy. “Những đứa trẻ
nhìn thương lắm em ạ” chị nhắc lại đến lần thứ ba
câu này. Sau đó không còn sợ nữa, chị rủ người nhà,
bạn bè, và muốn cho cả con mình cùng đi.
“Cũng là nhờ các sếp và các anh chị đi trước. Khi
Quỹ hỗ trợ từ thiện của công ty thành lập, nó giống
như sợi chỉ đỏ dẫn đường cho những trái tim thiện
nguyện. Lãnh đạo luôn tạo điều kiện lẫn khuyến
khích mình phải suy nghĩ làm gì cho tốt. Mình nghĩ
- 185 -