Page 886 - Microsoft Word - Cam Pha dat va nguoi.doc
P. 886
846 Cẩm Phả - Đất và Người
ưa mọc ở các vùng núi đá vôi, trên các vùng núi đá Quang
Hanh, Mông Dương... Từ rất sớm, cư dân Cẩm Phả đã biết
dùng củ bình vôi làm thuốc, dưới dạng sắc hay ngâm rượu,
chữa hen, lao, lỵ, sốt, đau bụng; cũng có thể tán bình vôi
thành bột ngâm rượu chữa mất ngủ, sốt nóng, nhức đầu, đau
dạ dày, đau tim, tinh thần hoảng hốt...
Ở Cẩm Phả còn có loại trầu một lá, mùi vị giống như trầu
không, chỉ khác mỗi ngọn chỉ ra 1 lá. Người dân dùng trầu
không để chữa trị một số bệnh, chủ yếu dùng lá để đắp, xát
lên da; dùng để ngâm rượu xoa bóp chữa các chứng bong gân,
mụn nhọt, nhức mỏi, cảm cúm, trị bệnh viêm cận răng, rửa
vết loét, mẩn ngứa, chữa bệnh chàm mặt, viêm kết mạc (nhỏ
mắt), ho hen...
Táo rừng là loại cây cao, có khi tới 8 m, cành mềm, nhẵn,
ít gai, mùa hoa quả sớm hơn táo vườn. Người ta thường thu
hái lá và rễ táo rừng về làm thuốc. Lá táo rừng thường dùng
tươi, còn rễ đào về rửa sạch đất, bóc lấy vỏ thái nhỏ, phơi khô
hoặc sao sấy khô. Táo rừng có thể dùng để chữa hắc lào dưới
dạng vỏ rễ khô ngâm với rượu hoặc dấm, cũng có thể chữa
lang ben. Ngoài ra, loại cây này còn có tác dụng chữa lở,
ngứa bằng cách dùng lá tươi nấu nước tắm ngày một lần, liên
tục trong 5 ngày sẽ khỏi bệnh.
Ngoài sử dụng làm thực phẩm, người dân Cẩm Phả còn
dùng long nhãn làm thuốc bồi bổ cơ thể, chữa các bệnh hay
quên, thần kinh kém hay gây hoảng hốt, suy nhược, ít ngủ...
Hạt nhãn dùng ngoài da là chính, có thể chế thành bột chữa

