Page 120 - Poe_TH
P. 120

Phiên Tự  Tình Hẹn                             iết cho ợ

                              ĐÂU VÉ TUỔI THƠ




                      Không còn là của những ngày hồng phấn
                           Mắt non xanh, má lúm ngấn đồng tiền
                            Môi chúm chím cứ giả bộ giận duyên
                               Đẩy đời tôi vào hết vùng nhật thực

                              Còn nữa đâu áo ngày nao vẩn mực
                        Tay trò mềm vuốt cho mượt, phẳng phiu
                             Chỉ một chiếc vừa cho học, vừa yêu
               Hoen chiều nắng nhưng thật nhiều ước nguyện

                                  Nay là chi chút ân tình bay liệng
                           Sóng nhấp nhô, gió vờn quyện mơ hồ
                                 Tuổi chim di đếm sải cánh hư vô
                            Tình đời nhẹ bước giang hồ dần mỏi

                            Nuối mà chi để ngày thêm ngắn ngủi
                          Cứ thênh thang chờ buổi đưa nhau về
                           Thời chúng mình hoang tiếc với si mê
                                 Rồi bỏ lại như chưa hề, mấy bận

                                Còn là chi, ngày đêm mình vô tận
                    Nghĩa tình nhân không còn giấu nguyền thề
                                Xin cùng nhau đi cho nốt đam mê
                          Ngày nhật thực, đêm về nguyệt thực...

                                                         * Nắng 23/4/2020


          118                                                   Mục Lục
   115   116   117   118   119   120   121   122   123   124   125