Page 41 - NHU LA KY NIEM A
P. 41

một quãng đời        Con tắc kè giật mình kêu tiếng nấc

                      gió nghẹn lời cây cúi mặt lặng thinh
 Tháng Tư buồn, quá buồn không muốn viết   người tù binh lấp hố đất im nhìn

 Nhưng nhớ người, ơn người tôi biết phải làm sao   gã bộ đội dí lăm lăm khẩu súng
 Bạn tôi ơi những tuổi trẻ hôm nào
 Người nằm xuống lót đường cho ai thế ?  Có khoảng trống giữa cuộc đời đông đúc
                      người chết rồi mộ san phẳng trồng rau
 Có một quãng đời tù đày tăm tối   không mộ bia, chẳng ai nhớ nơi nào
 đếm từng ngày buồn, đói lạnh run run   kẻ sống sót lạc vào rào đói rách
 răng nghiến răng nghe nuối tiếc chập chùng
 mắt cố mở xót xa nhìn u uất   Tháng Tư hỡi! Mấy mươi năm đất khách
                      tóc bạc màu sao vẫn mãi niềm đau
 Có buổi sáng khi mặt trời thức giấc   người tù binh bị xử bắn năm nào
 người trói người, người nhiếc mắng hả hê   khúc dây trói vẫn quấn vòng xương trắng
 người vung tay, vung thẳng cánh chẳng hề
 chút thương xót kẻ co ro đồng loại   (1987)


 Người thắng thế, cùm gông người thất thế    (Ký ức buồn, những ngày u uất tại trại tù Long Giao.
                      1977)
 Người bắn người, người ngã xuống tênh hênh
 xác trói go, đắp lá chuối thay mền
 thân co quắp người đạp người vào hố
















 34                                    35
   36   37   38   39   40   41   42   43   44   45   46