Page 42 - NHU LA KY NIEM A
P. 42

đời quên lãng                                                                  Ngày cuối cùng bị bỏ rơi lạc lỏng (*)
                                                                                                    Giặc tràn về người vắng bóng mặc anh
                     Hồn tử sĩ sao ngồi buồn ủ rũ                                             Chen lấn nhau tìm đất sống an lành
                     Giáp gươm xưa nay tản lạc nơi nao                                           Và như thế họ quên dần anh chết
                     Anh ngồi đây đau nỗi nhớ hôm nào
                     Hồn cúi xuống đắng cay đời hóa đá                                       Hồn tử sĩ bây giờ anh đã biết
                                                                                                    Có người về thăm lại mái nhà xưa
                     Trời đất hỡi hồn về cơn vất vả                                           Có người vui khoe nếp sống dư thừa
                     Có ai buồn ai nhớ đến người không                                         Ai còn nhớ nỗi đau lần mất nước
                     Còn ai nghe tiếng khóc tự đáy lòng
                     Ai chua xót một mảnh đời chiến sĩ                                        Giữa quê hương giữa đám người bạc phước
                                                                                                    Xác thân anh thành phân bón vườn rau
                     Khi xả thân có bao giờ anh nghĩ                                            Pha đất nâu vào cơn uất nghẹn ngào
                     Nấm mộ buồn nay hoang phế hư hao                                           Hồn tử sĩ thiên thu ngồi hoá đá
                     Tên anh đâu chẳng ai thấy nơi nào
                     Người vẫn sống vẫn theo dòng lạc thú                                      Trời đất hỡi hồn về cơn vất vả
                                                                                                    Người thân đâu tình đất nước nay đâu
                     Hồn tử sĩ sao ngồi buồn ủ rũ                                             Sao vắng tanh sao khác quá năm nào
                     Chuyện ngày xưa nay lá phủ bao năm                                         Mộ anh đó nay công viên hờ hững
                     Anh vì ai đời sương gió âm thầm
                     Ai nhớ đến trong cõi đời bội phản                                        ...................

                     Anh đã chết cô đơn và quên lãng                                            Này anh lính thôi đừng buồn ủ rũ
                     Hài cốt tàn thối rửa giữa người đông                                    Nén hương này xin dâng kính hồn anh
                     Hận lưu vong hồn phiêu bạt đau lòng                                        Để vinh danh người chiến sĩ anh hùng
                     Anh có tiếc hay oán than không nhỉ                                         Đời quên lãng nhưng tôi hoài ấp ủ!

                     Giữ sông núi dấn thân làm chiến sĩ                                       (Tưởng nhớ các Tử Sĩ VNCH—10/2003)
                     Vì đồng bào anh dốc chí xông pha
                     Bỏ thân anh cho đất nước quê nhà                                            (*) Người lính VNCH phải chiến đấu đơn độc một
                     Anh gục xuống người an cư được sống                                        mình trước sự “tháo chạy” của đồng minh. Không còn
                                                                                                     bất cứ nguồn yểm trợ, giúp đỡ nào!




                                       36                                                                              37
   37   38   39   40   41   42   43   44   45   46   47