Page 44 - NHU LA KY NIEM A
P. 44

tình em                                                                        Nhưng tôi đã không làm người di tản
                                                                                                    Chốn tù đày em tất tả thăm nuôi
                     Em đến tìm tôi trong mùa nắng dữ                                          Người chiến binh nay gãy súng thật rồi
                     Giữa phi trường cát bụi rũ mồ hôi                                         Quê hương hỡi! Em, tôi tù trăn trở
                     Tay nắm tay, mắt mờ lệ bồi hồi
                     Đi anh nhé thủ đô chừng thất thủ                                           Nơi xứ người những năm dài túng khổ
                                                                                                    Em yêu tôi chẳng than thở một lời
                     Tôi nhìn em, nỗi đau oà thác lũ                                            Nước mắt buồn mãi lăn xuống bờ môi
                     Đã hết rồi . Thôi đừng nói nữa em                                        Em vẫn khóc vì yêu tôi nên đã khóc
                     Cổ nghẹn đau, răng nghiến bật máu mềm
                     Tôi chợt khóc như chưa hề được khóc                                       Tháng Tư thất trận, hận tràn đất nước
                                                                                                    Giặc trả thù gieo bao nỗi đau thương
                     Tháng Tư uất hận đỏ trời đất nước                                       Chốn tù đày tôi khổ phận cuối đường
                     Đỏ máu đào ngùn ngụt lửa quê hương                                       Em uất nghẹn xót thương đời lính chiến
                     Cưới vừa xong, lệnh công tác lên đường
                     Tôi chết đứng giữa tình em và nhiệm vu                                   Khóc, khóc!
                                                                                                    Bao nước mắt cho những gì đã mất
                     Rồi tôi đi, xa Sài Gòn ủ rũ                                                Cho đời mình, cho đất nước phải không em?
                          ̀
                     Ngươ ̀ i vợ buồn mới cưới bỏ lại sau
                     Phú Quốc xôn xao giông tố thét gào                                         .................
                     Hòn đảo nhỏ cùng nỗi đau cả nước                                        Tóc đã phai theo nắng qua thềm

                     Lệnh buông súng! Làm sao đành cho được?                                   Bên bờ đất nước mãi buồn tênh
                     Ôi quê hương nước mắt chảy khô nguồn                                       Quê hương mất dấu chân ngày cũ
                     Ta gặp nhau khi đời sống chợt buông                                        Tuổi trẻ qua rồi thương quá em!
                     Lòng đau xót bàng hoàng viên đạn cuối                                    (1986)

                     Vùng An Thới trại tiếp cư mở ngõ                                         (Ký ức buồn! Tiệc cưới chưa xong, ra An Thới nhận công tác tiếp
                     Người tìm người qua hố mắt xanh xao                                       cư.  Tho không di tản qua Mỹ, từ Sài Gòn đến Phú Quốc. Gặp nhau
                     Chẳng còn ai nén được nỗi nghẹn ngào                                      vào những ngày cuối cùng của VNCH. Ngày 6/5/1975 cùng anh em
                     Niềm đau ấy ngút ngàn dân di tản                                          về Rạch Giá tìm tướng NKN, nhưng đau lòng quá! Ông đã tự sát
                                                                                                    vào 1/5/1975)




                                       38                                                                              39
   39   40   41   42   43   44   45   46   47   48   49