Page 122 - Di san van hoa An Duong
P. 122
Vũ khi 19 tuổi, gia đình, nội ngoại trong gia quyến, mọi công việc bà đều đảm
đương rất chu toàn. Việc nông nghiệp bà thông thạo, nên gia sản ngày càng sung
túc. Vào một ngày nhân nhàn rỗi ông Quỳnh đi vãng cảnh chiêm ngưỡng các nơi
sông, núi. Thấy trong xã có ngôi chùa, do qua năm tháng, binh lửa nên đã bị hỏng
nát, ông Quỳnh đã vận động người dân cùng bỏ tiền của để trùng tu, tô tượng, đúc
chuông, tôn tạo cảnh quan. Nhân đó ông Quỳnh đặt tên chùa là “Phúc Quang”.
Sau đó ông lại xây dựng một nhà nhỏ nằm bên cạnh phía Bắc chùa để ở, thuận cho
việc ngày, đêm trông coi, đèn hương cúng Phật. Ông Quỳnh tuổi đã 50 nhưng chưa
sinh con, tuy vậy ông bà Quỳnh vẫn ra sức âm thầm, lặng lẽ làm những việc thiện,
đức, cấp giúp quần áo, ăn uống cho những người đói kém, rét lạnh, mọi người đều
ngợi khen. Vào một ngày gặp tiết mùa hạ, trời đất nóng bức, nhân nhàn rỗi bà
Đoan nằm nghỉ ở dưới mái hiên phía đông nhà. Gió thổi mát, bỗng bà thấy một
dải hào quang từ mặt trăng chiếu xuống sau đó che khắp thân bà. Trong lúc đang
bàng hoàng, bà nhìn thấy một lão ông dắt theo 2 đồng tử đi đến và nói rằng: “Gia
đình họ Vũ, trước đây đã có công trừ tai, cứu nguy, giúp đỡ nhân dân, Thượng đế
đã biết rõ việc đó, nên nay cho ta đưa hai đồng tử đến làm con nhà họ Vũ”. Bà
Đoan thấy vậy rất vui mừng vội bế hai đồng tử vào lòng. Vừa lúc đó bà Đoan cũng
giật mình thức giấc, biết là mình đang nằm mơ.
Tự đó bà mang thai, sau 14 tháng bà song sinh ra hai người con trai, đó là
ngày 7 tháng Giêng, năm Đinh Sửu. Hai người con trai sinh ra thần, khí oai
hùng, mạnh mẽ, sức lực tinh anh, thân hình khác với người thường. Một người
có đôi mắt sáng như gương, mặt vuông, tai lớn, tay ngắn, chân dài. Một người
có giọng nói vang như tiếng chuông vàng, lông mọc đầy thân, trên trán có nốt
ruồi như hạt châu điểm. Từ khi mới sinh đến sau này không cần phải bú mớm
nhưng vẫn mạnh khỏe. Lớn lên, hai ông được thân phụ cho theo học văn, võ của
người thầy họ Trần ở Cổ Lễ. Các môn văn chương, võ nghệ, kiếm pháp hai ông
đều thấu triệt, tinh tường. Một ông sử dụng vũ khí đơn kiếm điêu luyện, một
ông dùng vũ khí bằng gậy tre rất tài tình. Khi hai ông múa võ bóng hình uyển
chuyển như rồng mây hội hợp. Phụ, mẫu rất vui mừng thấy hai con trưởng
thành và nói rằng: “Hai con của chúng ta có chí khí phi phàm, mai sau tất sẽ làm
rạng danh gia đình trong thiên hạ và để lại tiếng thơm cho hậu thế”. Ông bà đặt
người con lớn tên là Dao, người em tên là Sào. Năm tháng trôi qua, ông Dao,
ông Sào đã đến tuổi trưởng thành, diện mạo, thân hình các ông ngày càng khôi
ngô, tuấn tú. Năm 16 tuổi, phụ, mẫu cho hai ông xây dựng gia đình. Ông Dao
DI SẢN VĂN HÓA TIÊU BIỂU HUYỆN AN DƯƠNG 122