Page 44 - Truyện Ký LƯƠNG THÁI SỸ
P. 44

Chợt một tiếng thét rùng rợn vang lên. Tiếng thét độc nhất nghe thấy
               lần này. Thảng thốt hơn tiếng kêu của cọp dữ lẻ bầy, tuyệt vọng hơn

               tiếng con gọi mẹ. Mà là tiếng thét của đàn ông. “Thế là xong đời
               thằng bất lương!”, Thượng lẩm bẩm và tiếp tục chờ đợi.

               Rồi cửa bật tung, một khuân mặt ló vào. Hai mắt lồi ra đỏ máu. Cả cái

               bóng lao vào khoảng tối đen đòi mạng hay kiếm chỗ ân nấp? Một
               tiếng bịch khô khốc rồi chỉ còn lại những âm thanh lùng bùng chửi

               rủa.

               Thượng bật ra khỏi giường. phản ứng tự vệ đặt vào tay hắn cái mác.
               “Ai? Ai?”. “Tao đây, thằng Tấn đây!”. Thượng huơ cái mác chém vào

               khoảng không, đảo đi một vòng. Hắn chẳng làm sao định hướng được
               nơi phát ra tiếng nói. “Mày..Thế, Hương đâu?”. Hai bàn tay vẫn chìa
               ra trước mặt, lập lòe dưới ánh sáng bên ngoài hắt vào. “Hương bị sập

               bẫy thú chết rồi. Đứa khốn nạn nào đặt cái bẫy ác nghiệt!”.

               Chiếc mác rơi xuống đất lạnh, hai tay Thượng ôm chặt cái đầu muốn
               bể tung vì sợ hãi.. Tiềng ứ ứ bật khỏi cổ họng hệt dây đàn bị đứt. Rõ

               ràng hắn nghe tiếng thét đàn ông mà! “Trời ơi! Ta đã giết chết Hương.
               Ta đã giết Hương rồi!” – Tiếng thét chạy ngược vào trong.


               Điên loạn như vậy mà Thượng vẫn nhìn thấy hai con mắt đỏ máu áp
               sát vào mặt hắn. Cái mồm đầy răng vàng thối hơn cả cứt át tiếng beo
               gầm. “Vậy ra chính mày đã âm mưu giết tao. Tao phải giết chết
               mày!”. Một cánh tay nhấc bổng Thượng dậy. Hắn thấy mình lao vun

               vút lên đồi trong khoảng tối đen như mực, va đập vào cây cối. Hắn
               vung vẫy nhưng không sao thoát khỏi được gọng thép xiết chặt thân

               hình. Cứt đãi vãi cả ra quần. Tiếng la bị ngẹn lại trong cổ họng giống
               như con heo bị chọc tiết sắp chảy hết máu. Rồi một sự thanh thản vô
               hạn ập đến. Thượng như bơi vào khoảng không. Có một cái gì buốt
               gía đâm xuyên qua người, êm ái nhẹ nhàng hắn rơi vào một cơn đau

               khủng khiếp chưa bao giờ có được. Cái miệng há hốc ngạc nhiên
               khép dần lại cùng với đôi mặt trợn trừng cũng vô hồn vô sắc.



               TUYỂN THƠ và TRUYỆN của LƯƠNG THÁI SỸ                                           Page 44
   39   40   41   42   43   44   45   46   47   48   49