Page 52 - Đã ru tôi một thời
P. 52
52* Tuyển tập truyện ngắn- Đã ru tôi một thời thơ ấu
nhà kho. Từ nhà tôi, mỗi lần đi học phải qua mấy đoạn đường quanh co chưa tráng nhựa
mang nhiều bụi đỏ. Con đường đi qua hai ngõ nhà nàng, rồi qua một chiếc cầu ngắn tới
trường.
Hiệu trống trường báo giờ ra chơi. Từng cửa lớp ùa ra những chiếc áo trắng dài thướt
tha như đàn ong vỡ tổ, rộn ràng huyên náo ùa ra sân trường rồi tràn đầy những hiên lớp...
Sân trường ngập đầy những tà áo trắng, tốp năm tốp ba nhóm nữ sinh tay dắt tay tung
tăng. Người quàng vai, kẻ níu áo qua lại chuyện trò huyên náo từ cửa lớp này đến lớp nọ.
Nam sinh tụ nhóm nơi từng cửa lớp cũng náo nhiệt không kém. Tha hồ ngắm và tán
bằng những câu bông đùa, chọc ghẹo nhau í ới trộn lẫn những tiếng cười dòn tan.
Không còn cái nắng nhạt của buổi sớm mai. Nắng mỗi lúc mỗi sáng và gắt hơn. Màu
trắng thanh khiết học trò đã làm khả ái những khỏanh sân. Thỉnh thỏang một cơn gió nhẹ
lửng lơ từ biển khơi thổi về mang theo vị mặn nước biển. Mấy tàu dừa lay nhẹ, hờn dỗi
bâng quơ thèm những cơn gió nam ùa về để xao động…. Chàng nam sinh Đệ Tam một
mình lan man với gío, Ngóng ai nơi cửa lớp hay dõi theo bóng dáng cô nữ sinh hiền có
tóc ngắn lém lỉnh xen lẫn trong đám con gái. Phải chăng một bóng hồng lướt qua làm con
tim chàng trai rộn lên niềm vui một thóang?
Mạc Nho từ đâu chạy vội đến hớt hải, níu vai tôi thật mạnh :
-Ê mày! Thấy nhỏ Cù đâu không …?
Dĩ nhiên, tôi phải dấu nỗi thầm kín. Tôi chỉ tay về phía bãi cỏ giữa sân trường hóm
hỉnh:
-À! Đâu có, tớ đang xem con bướm lạ… bay đẹp qúa ngòai sân trường!
Mạc Nho mỉm cười tinh ghịch:
-A…a! Biết rồi, có cô em “bắc kỳ nho nhỏ” dễ thương
Ý là hắn nói “cô bắc kỳ nho nhỏ” là cô bé họ Cù, có mái tóc khá đặc biệt so với lứa bạn
đồng tuổi. Lại có cái tên họ nghe lạ hoắc và mộc mạc dễ thương. Tôi tự nhủ thầm “Quái!
Sao nó lại biết ngay tim của mình!”. Tôi giả bộ như không biết:
-Tội quá bạn ơi! Xem kia có phải là con bướm không!
Cũng hên cho tôi, cũng có con bướm thiệt! Con bướm bay nhỡn nhơ trên sân cỏ vô
tình bay rồi đậu trên một nhánh cây… Mạc Nho cười, hắn cố tìm cách khai tim của tôi:
-Này, cho cậu biết nhé! Ngày mai cậu đi theo tớ! Rồi cậu sẽ gặp phải đối tượng trong
mơ màng của cậu!
Tim tôi giật thót. Đúng là hắn cố gài để tôi không chối cãi điều mà mình chưa kịp thổ
lộ! Hắn níu tôi:
-Mai đến nhà tớ nghe nhạc Phạm Duy!
Tôi rất thích nghe nhạc, thời buổi hiếm hoi máy hát. Muốn nghe nhạc phải khá công
phu, tìm đến nhà một bạn nào đó có máy thì mới nghe được những bản nhạc hay. Nhà
Mạc Nho có chiếc máy Akai 60 với những băng nhạc, hai chiếc loa phát âm thanh “sì tê”
nghe hay. Tôi vồn vã:
-Có bài nào mới không?
-Dượng tớ mới “com măng” một đĩa băng mới!
-Vậy mai tớ đến nhé!
Mạc Nho suy nghĩ điều gì đó, rồi hắn ý tứ dặn dò:
-Đến sớm, khỏang 8 giờ sáng!
-ừ!
Tôi phải đạp cọc cạch chiếc xe đạp đến nhà Mạc Nho sớm hơn giờ hẹn. Mạc Nho là
bạn mới từ Sàigòn về đây. Hắn có người dì làm nghề biển, hàng ngày ra cảng phơi cá.