Page 49 - Đã ru tôi một thời
P. 49
49* Tuyển tập truyện ngắn- Đã ru tôi một thời thơ ấu
- Đen mới chắc! Với lại có ai nhìn mình nơi đó đâu mà lo nhỉ!
Thuần bối rối trong đôi mắt Huyền với ngụ ý của câu nói! Thuần cũng đang tìm cho mình
một quyết định có nên tự nguyện về hải đảo?
Họ lại hòa nhập, tiếng cười như đã quen lâu và tự nhiên gần gũi hẳn trong câu chuyện.
Có tiếng kẻng báo giờ cơm cắt dứt câu chuyện đang dẫn đề tưởng có thể kéo dài nhiều
chuyện vui hơn nữa.
Bữa cơm trưa nơi Ký Túc xá nhộn nhịp và huyên náo, chen chúc tiếng cười tiếng nói vui
như vỡ chợ. Những ngày còn lại của ký túc xá quả là có khác. Nơi một số bạn bè có đứa
niềm vui chợt đến, rồi chợt buồn. Nỗi lo lắng , nỗi bồn chồn một ngày mai mỗi bạn bè
mỗi nơi, mỗi công việc.
Có những mối tình lặng lẽ nói chưa hết lời chợt muốn ngưng bặt. Có những e thẹn chưa
tỏ ý, hết tình khi một ngày chia tay lại đến, lòng thầm tiếc nuối ngày còn lại .
Thuần trong tâm trạng của một người mới biết yêu và muốn được yêu. Chàng đã vô tình
bị thôi miên bởi tiếng hát Bích Huyền từ lâu. Thích nghe nàng hát. Thích nghe nàng nói.
Nhưng có lẽ hôm ngay là ngày hạnh phúc nhất của tâm hồn...dù có ngắn ngủi!
Bữa cơm đối với Thuần giờ phút này nhạt nhẽo. Chàng đang tiếc một điều gì đó vì chưa
nói được hết lời. Thầm mong sẽ gặp lại được Bích Huyền .
Buổi tối...
Ánh trăng vừa lên khỏi ngọn núi cao phía đầu Ký túc xá. Ánh đèn đêm bùng sáng héo hắt
những con đường. Đây đó điện thắp sáng còn giới hạn mỗi căn hộ.Thời buổi điện chưa
đủ sáng còn đèn dầu hoa kỳ chủ trì ánh sáng soi đêm. Ít người vãng lai và xe cộ cũng
thưa thớt trên đường.
Quê hương những ngày hòa bình mới bắt đầu, việc trật tự an ninh được bảo vệ
bằng luật giới nghêm hàng đêm . Nên việc đi lại hạn chế ở mỗi địa phương. Buổi tối , tại
Ký túc xá đã có những nội quy kềm chế. Chỉ ra ngòai với những trường hợp cần thiết.
Nhưng, chỉ vài ngày nữa thôi. Ký Túc xá lại vắng hoe, sẽ không còn tiếng cười tiếng nói
của đám sinh viên tinh nghịch. Hình như họ đang tận dụng những giờ rỗi rãnh của buổi
tối đến. Các sinh viên nam nữ thường rủ nhau dạo chơi đây đó nơi sân trường, hay hẹn hò
nhau đổi trao tâm tình một nơi nào đó. Ngày nào còn ở trường thì nội quy ký túc xá hay
giờ giới nghiêm vẫn luôn được các sinh viên tự giác tuân thủ.
Thuần vẫn muốn gặp Bích huyền cho bằng được, bao nhiêu điều ấp úng Thuần
chưa làm sao nói được!.Cũng gặp Bích Huyền thật sớm chỉ đi dạo một tí rồi về cho đúng
giờ thôi, không sao! Thuần tự nhủ mình và tìm cách gặp nàng bởi những rạo rực thưở
mới yêu!
Qua những ngại ngần cố đánh mất. Rồi cũng hẹn hò được nhau nơi cổng trường.
Họ cùng tản bộ đi trên con đường quê cũng như các sinh viên khác. Trời mới chập tối,
hai bên con đường là những cánh đồng hoặc thưa thớt nhà cửa. Những thưở ruộng xanh
mới cấy còn thoang thỏang hơi mùi bùn . Họ đi và có thể đếm được bao nhiêu là ngôi sao
trong bầu trời đêm nay. Biết ánh trăng vằng vặc hay lẩn trốn trong từng phút giây. Trời
càng tối dần, thêm kỳ ảo bởi những ánh đèn hắt qua những cửa sổ xuyên qua những rặng
dương tắp xa phía trứơc mặt . Những con đóm bay lập lòe tỏa chút ánh sáng rồi lặn tăm.
Trên đường, lâu lâu mới có chiếc xe tỏa ánh đèn pha sáng rực rồi lại biến tắt ở lối nào
mờ xa. Có những người đạp xe cọc cạnh âm thầm trong đêm tối sẫm ánh trăng cằn cỗi
mây mưa; có người tò mò ngóai cổ nhìn đôi tình nhân nắm tay nhau trên đường. Rồi họ
lại đạp xe qua đi hờ hững. Con đường họ đi qua không còn gồ ghề những ổ gà .Những bờ
cỏ êm ái níu kéo đôi chân ngồi bên nhau tự tình. Hay có thể vai sát vai nhìn ngắm trăng,