Page 53 - Đã ru tôi một thời
P. 53
53* Tuyển tập truyện ngắn- Đã ru tôi một thời thơ ấu
Nhà không con nên phải vào Sài gòn nhờ hắn về vừa coi nhà vưà đi học cho gần trường.
Trường nằm sát bên nhà, cách đường bên này bên kia là trường, chỉ một vài bước chân là
tới cổng trường. Hắn quen tôi sau buổi học đầu tiên còn ngơ ngác, tôi chợt quen khi bắt
gặp nụ cười giữa sự cô đơn của hắn. Từ đó, chúng tôi quen nhau và trở thành bạn thân,
đều chung một sở thích nghe nhạc. Mạc Nho xem ra trầm tính nhưng hay pha lời nói tinh
nghịch. Hắn có vóc dáng vừa mập khỏe, lúc nào áo quần cũng bảnh bao dáng thư sinh ra
vẻ “dân Sàigòn”.
Tôi dựng chiếc xe nơi bờ rào, chưa kịp gọi cửa. Nho mừng rỡ:
-ồ! Bạn đã tới! Tớ mong quá chừng! Dắt xe vào đừng để ngòai đó nắng xẹp lốp đấy!
Tiếng cười trẻ trung reo vui ngòai hiên. Tôi nghe lời hắn, dắt xe vào nơi bóng râm bên
thềm. Cũng là lúc tiếng nhạc trong nhà vọng vang “này cô em bắc kỳ nho nhỏ” nghe rộn
rã . Lòng cũng vui tươi không kém bởi giòng nhạc nhí nhảnh! Đúng vừa lúc Mạc Nho dắt
tay dẫn tôi vào nhà, hắn quay sang nói như rót vào tai:
-Nói nhỏ! Cô bé họ Cù có chị bạn ở sau nhà tớ! Chị ấy tên Báu. Sáng chủ nhật nào
cũng tới đây.
Tôi hiểu được ý Mạc Nho! Hắn háy mắt ra hiệu:
-Ngồi nghe nhạc đi! thế nào con nhỏ cũng tới… nhà chị Báu!
Tôi ngồi trên chiếc ghế salon gỗ phai cũ. Chiếc máy Akai thong thả cuốn băng xoay
tròn chầm chậm. Những giòng nhạc nổi trôi điệp khúc trữ tình. Tâm hồn sảng khóai
những lời nhạc đậm nét tình thơ. Mênh mông lãng mạng tạo những bâng khuâng. Chúng
tôi say sưa giòng nhạc chảy êm đềm. Mạc Nho cứ đi ra rồi đi vào, hắn như nôn nóng một
điều gì! Có lẽ hắn sợ cuộc hẹn hò được sắp xếp theo dự đóan sáng nay bất thành. Thực
ra, tôi chỉ thóang nhìn thấy cô bé đôi lần nơi sân trường. Rồi tôi có để ý đến mái tóc và
thích cô bé thật tình! Từ cửa lớp tôi ngó qua lớp cô bé chỉ cách có hai gian phòng. Thế
mà không gian cách trở có điều gì thật khó nói! Đơn sơ chỉ có thế! Vô tình Mạc Nho tự
nguyện chuốc cái chuyện “dí dầu” vào thân mà tôi đâu có bảo!
Mạc Nho vạch tay nhìn đồng hồ, đã 11 giờ. Bóng dáng đợi chờ vẫn không thấy tăm.
Hắn bối rối nghi ngại!
-Hôm nay… cô bé họ Cù không đến là “bể… dĩa”!
Tôi giả bộ ngớ ngẩn:
-Mày đang dạo nhạc hay làm tao cũng bối rối!
-Mày … xạo, tao biết mày đang hồi hộp lắm!
Tôi gõ nhịp trên bàn bâng quơ.
-Có cũng được! Thật hồi hộp và thú vị!
Nắng hanh vàng. Vài bờ tường- dậu trước nhà hắt hơi nóng làm không gian ngột ngạt.
Chiếc máy quạt mệt mỏi rên rỉ quay đều. Nho với đưa ly nước chè lõang mời tôi uống.
Tôi uống một ngụm có lệ. Hai đứa nhìn nhau bối rối như thằng khùng! Chẳng hiểu điều
mình đợi chờ đón đợi có phải là điều vô duyên!
Khi mới biết yêu và bắt đầu chuyện làm quen là thế! Ai cũng đo lường và thận trọng
dè dặt đến độ hồi hộp. Cũng may có Mạc Nho, Chị Báu tôi mới biết… cảm giác hồi hộp
này! Đúng là cái chuyện “hữu duyên thiên lý ngộ” này tôi không nghĩ đến bao giờ!
Nhưng ở đời, chuyện nhưng không lại tự nhiên có là trời cho mình.
Tôi tiu nghỉu từ giã Mạc Nho ra về. Ly nước chè lõang lắng xuống trong vắt còn nửa ly
buồn tênh trên bàn, chỉ cần uống một ngụm nữa là hết. Điều mà tôi và Mạc Nho nghĩ
phức tạp thì lại trở nên đơn giản.
Từ xa, tôi thấy thấp thóang cô bé họ Cù nơi chân cầu cách nhà Mạc Nho trăm mét. Cô