Page 50 - Đã ru tôi một thời
P. 50

50*   Tuyển tập truyện ngắn- Đã ru tôi một thời thơ ấu


                   tìm sao ...mong ước những điều gì đó thật đẹp tưởng như lạc vào cõi mộng,
                          Tay họ đan tay, hơi ấm quen dần và cứ len lén qua từng ngón tay đan ngón tay
                   đan vào  mải mê tâm hồn. Rồi họ giữ chặt tay nhau. Dù rất thẹn thùng. Nhưng sự ngại
                   ngùng tan biến thật nhanh. Họ đang bắt đầu  cuồng nhiệt một tình yêu.Những câu nói như
                   thầm thì, hụt hẫng có khi là bâng quơ.
                   -Tại sao em lại theo lời biển gọi!
                   -Vì nơi ấy có trái tim của anh !
                   -Sao em biết!
                   Huyền nói như trách móc thật.
                   -Không có trái tim! sao lại viết thành bài hát cho em cảm nhận!
                    - Đi Hải đảo, có nghĩa là bỏ quên một trái tim!
                   -Không !
                   Tay của họ càng nắm chặt nhau hơn. Đêm tưởng chừng như không còn đứng lại, bóng tối
                   chập chọang theo họ bước đi khuya dần. Cái lạnh se sắt mang âm hưởng trời mù áp thấp,
                   rồi họ nép sát vào nhau hơn. Có khi dừng lại tựa vào thân cây bên đường. Họ nhìn nhau
                   thầm lặng trong đêm. Bóng tối tràn đầy đôi mắt, nhưng họ vẫn thấy nhau  từơng tận bóng
                   dáng của mối tình đang đến với họ. Trăng trên đầu càng mờ nhạt, ánh trăng lặn dần trong
                   bóng đêm sâu của những áng mây dày làm tối ướt cả không gian. Và họ lại đi, bỏ dần xa
                   ngôi trừơng và... xa lắm, quên cả thời gian quá giới hạn khi đôi chân chưa mỏi . Trời đã
                   về khuya , họ đang ở một ngọai ô gần một thành phố nơi có nhiều ánh đèn điện sáng  hơn
                   mà chẳng hay biết.
                   Bỗng có tiếng xe thắng kít lại bên họ. Chuyện gì đã xảy ra.  Một vài bóng dáng cảnh sát
                   tuần tra đêm nhảy xuống và lớn tiếng:
                   -Đứng lại….
                   Thuần và Huyền đều giật mình.Thì ra đã đi qua giờ giới nghiêm. Tiếp theo một cảnh sát
                   khác gắt gỏng.
                   -Đã là giờ giới nghiêm còn đi đâu nơi hoang vắng, …mời anh chị lên xe về phường!
                   Thuần và Huyền thảng thốt , phân trần trong phút giây với cảnh sát. Có lẽ mấy cánh sát
                   không chấp Thuấn điều gì.Vô vọng, rồi bất đắc dĩ theo lệnh cảnh sát lên  ngồi gọn lỏn
                   trên băng ghế còn trống . Biết là mình có lỗi nên mới bị bắt. Thật xui xẻo. Và không biết
                   mình bị bắt và chở về đâu! Trong đêm tối không xác định nơi chốn. Chắc chắn xe đưa
                   mình vào một thành phố. Tất nhiên điều không muốn đã xảy ra . Xe đã dừng lại một trại
                   giam của  phường.
                   Viên cảnh sát hạ giọng nói lạnh như đồng.
                   -Mời anh chị Vào đây! Sáng rồi hãy khai báo.
                   Tiếng cửa đóng sập lại khô khan. Và tiếng khóa trói chặt cửa. Tiếng xe vụt nhanh bỏ đi
                   vô tình. Họ đã nhốt Thuần và Huyền vào một nhà giam của phường. Căn phòng nhỏ xíu
                   chật hẹp, tối đen. Thuần tự trách mình đi quá khuya để đến nông nổi này. Không biết rồi
                   nhà  trường  ,  bạn  bè  sẽ  biết  mình  ở  đâu?  Nghĩ  mình  như  thế  nào!Trong  khi  đó,  Bích
                   Huyền vẫn còn bình tĩnh pha chút bông đùa.
                   -Thôi! chúng ta cùng ở với muỗi một đêm cho biết!
                   Họ  cười nguợng ngùng với nhau trong đêm tối  để quên đi chuyện đáng tiếc . Dĩ nhiên
                   chẳng trách cứ ai. Có lẽ đó, mới có chuyện ngẫu nhiên trên đời.
                   Phòng giam vắng lạnh . Chỉ có một cõi tối lọt chút ánh sáng hắt trên cửa sổ cô đơn tự bao
                   giờ. Đâu tìm đào nguyên cho xa xôi.!.
                                 Và đêm hôm ấy cả hai bỡ ngỡ nhận quà thượng đế.
   45   46   47   48   49   50   51   52   53   54   55