Page 47 - Đã ru tôi một thời
P. 47

47*   Tuyển tập truyện ngắn- Đã ru tôi một thời thơ ấu


                   một  người  con  gái  mang  huyền  thọai  biển.  Quê  hương  sau  ngày  tan  chiến  tranh  còn
                   nghèo  và khốn khó. Chỉ có nắng , gió và Người con gái  biểu tượng người trẻ có tấm hồn
                   đầy hăng say đi xây dựng quê hương vùng đảo.
                   Cả lớp vỗ tay nồng nhiệt khi tiếng hát của Huyền vừa dứt. Có lời đề nghị tiếp theo
                   -Mời bạn Thuần với Lời biển gọi…
                   Thuần giật mình trong lúc đang suy tư nhưng tỏ vẻ không mất tự nhiên. Chàng bước đi
                   lên  bục  hát  một  cách  thản  nhiên  tay  cầm  chiếc  đàn  được  trao  qua  từ  một  người  bạn.
                   Thuần là trưởng ban văn nghệ của lớp. Cứ mỗi dịp liên hoan của trường hay lớp là Thuần
                   tổ chức quen thuộc các đêm trình diễn hay những buổi tập dợt đồng ca.
                   Thuần đã đứng trên bục hát với nụ cười hồn nhiên, phía dưới lớp nhao nhao:
                   -Song ca với Bích Huyền đi!
                   -Yêu cầu song ca! Bích huyền, Bis…bis!
                          Cả lớp lại bắt đầu sôi động với những tiếng “bis”, Bích Huyền mang chút ngại
                   ngùng với bạn bè khi được yêu cầu song ca với Thuần. Nhưng cũng không nao núng
                   trước sự yêu cầu nhiệt tình về một giọng hát. Giọng hát  hay của trường sẽ được hát với
                   chàng …nhạc sĩ mà nàng cũng cảm thấy yêu thích.
                   Và Bích Huyền  dịu dàng bước lên chút bẽn lẽn, trên khóe môi  không quên điểm nụ
                   cười. Tiếng vỗ tay của cả lớp dập dồn như tiếng trống hòa với trái tim một lần đứng bên
                   nỗi ước mơ. Nay đã là một sự thật, một hạnh phúc nào có là bất ngờ…
                   Hai tiếng hát quyện vào nhau một cách hồn nhiên. Ngừời gịong trầm, người giọng thanh
                   cao vút trong sáng lời ca . Giòng nhạc đưa tâm hồn bay bỗng không gian. Cả lớp im
                   phăng phắc. NGòai trời nắng cũng ngọt hơn dịu hơn. bầy ve nơi hàng dương cũng vừa
                   dứt quãng phách âm thanh chói tai. Bóng dương đứng lặng thôi lao xao...chỉ còn tiếng hát
                   của hai người quấn quýt ở một lớp học. Cả không gian chìm đám như một đêm yên tĩnh
                   chỉ có biển và trăng...
                   Rồi bài hát chấm dứt. Hai người hát chậm ở đọan cuối để dứt với tiếng đàn cho đúng
                   nhịp. Đôi mắt chợt trao cho nhau vô tình mà hữu ý. Tạm dứt và hẹn gặp  ở điểm dừng của
                   bài hát.
                          Bài hát trình diễn đạt cảm xúc.Tiếng vỗ  tay cả lớp nồng nhiệt tán thưởng . Thuần
                   mạnh dạn nắm  tay  dắt Bích Huyền trở về chỗ ngồi. Cử chỉ chân tình tự nhiên trước mọi
                   người làm Huyền ngập ngừng. Một cảm giác vô hình nào đó len lỏi vào tâm hồn của hai
                   người. Không gian như chùng lại trong nhịp thở hân hoan của trái tim. Thuần đang dấu
                   niềm vui của mình giữa trăm cặp mắt tán thưởng của bạn bè.
                   Tiếng chuông  vừa báo hết giờ là buổi liên hoan cũng vừa chấm dứt.
                   Thắng  là bạn thân của Thuần, đi đâu đều có nhau. Hai đứa cùng bước ra khỏi lớp, theo
                   chân bạn bè túa ra phía cửa như bầy ong vỡ tổ. Tiếng cười vui nhốn nháo của nhiều sinh
                   viên, rồi đứng tụm ba tụm bảy ví von chuyện vãn, hay có đứa lại về phòng ở riêng lớp lục
                   tục cho giờ cơm trưa.
                   Khóa học "Sư phạm cấp tốc" tại Ký túc xá mất 1 năm học. Đợt thực tập vừa rồi đã là
                   chuẫn bị cho việc lấy kết quả tốt nghiệp để ra trường. Sau đó về nghỉ hè, trong thời gian
                   nghỉ chờ  lệnh  phân bổ về thành phố hay miền quê theo nhu cầu, hoặc số nào sẽ tự
                   nguyện đi hải đảo hay vùng xa.
                   Những  giây phút  cuối  những ngày ra trường, thường là những giây phút  quyến luyến
                   nhau nhiều nhất. Hôm nay còn có nhau, ngày mai ra khỏi ngưỡng cửa ngôi trường thì mỗi
                   người một nẻo. Có những cuộc tình dang dở quen chưa mới một năm. Hay có những cuộc
                   tình còn trong mộng;   nay họ phải chia tay , Có người ở lại, có người lên vùng núi. lại
   42   43   44   45   46   47   48   49   50   51   52