Page 43 - Đã ru tôi một thời
P. 43

43*   Tuyển tập truyện ngắn- Đã ru tôi một thời thơ ấu


                       Người con trai tấm tắc khen :
                       -  Canh thịt gà lá giang ngon quá bố nhỉ?
                       Bố thì cứ len lén nhìn con, không có ánh mắt đàng gái nhìn trò chuyện là thục cùi chỏ
                       vào bụng người con trai, ngụ ý  dặn chừng: “Ăn từ từ khẽ chứ! Con làm bố mắc cỡ
                       quá!”
                       Nhưng người con trai chẳng để ý gì đến cái cùi chỏ thọoc vào bụng ấy.Vẫn thèm cái
                   món canh thịt gà nấu lá giang ăn với bún từ lâu. Cứ thế mà chén hết cả cái khay đựng bún
                   không nhân nhượng. Hết chén này đến chén khác, bún cứ gắp tuôn  vào miệng  bằng đôi
                   đũa tre đồng tình lia lịa , những cọng bún cứ thế …chun vào miệng đến no.
                       Bố hiều tính nết con mình, nói với xui gia …chữa cháy:
                       - Đến nhà ai nó tự nhiên và lại ăn khỏe, mà làm gì cũng khỏe anh ơi! cầu cho hai đứa
                   nên duyên vợ chồng hạnh phúc đến đầu bạc răng long.
                       Ông xui cười xuề xòa vẻ đồng tình:
                       -  Mấy đứa ăn khỏe thường thương vợ nhiều, đỡ đần vợ nhiều!
                       -  Có không đó anh!
                       Tiếng cười rôm rả. Nhưng người con trai cứ im, chỉ tủm tỉm cười chẳng biết nói một
                   lời. Những chân chất thật thà đó đã làm cô gái núp trong buồng để ý và tâm đắc chàng
                   trai mộc mạc ấy sẽ là chồng mình tương lai.
                       Khi lúc ra về cô gái bẻn lẻn từ trong buồng bước ra:
                       -  Trông anh ăn ngon lành quá, chắc là anh thích món canh thịt gà nấu lá giang!
                       Chàng trai cũng chỉ tủm tỉm cười không nói, cô gái gạn hỏi:
                       -  Sao anh không nói? …..? Em làm canh bún ngon không?
                       -  Đâu có, anh …chưa biết nói với cô gái nào cả! Canh bún ngon, có điều hơi ít..
                       -  Em nấu hả?
                       -  Dạ…Em nấu!
                       Cô gái bụm miệng ghẹo chàng trai:
                       - Anh tham ăn quá! Khi làm vợ em sẽ nấu cho anh ăn đến no!
                       Bố giục người con trai ra về, làm câu chuyện tắt ngang.
                       -  Thôi chào bác gái rồi về con!
                       Chàng trai lúng lúng:
                       -  Chào bác con về ạ!
                       Bố cô gái mỉm cười:
                       -  Ừ, con trai của anh hiền và ngoan quá!
                          Chàng trai nhìn cô con gái chút tâm tư bịn rịn, líu ríu nắm tay bố ra về, tiếc một
                       phút chuyện trò chưa dứt. Từ vài câu nói, những nụ cười hồn nhiên làm chàng trai
                       miền quê ngẩn ngơ và nhung nhớ từ đó, …..cho tới ngày nên vợ nên chồng.

                          Nghĩ tới đây ông Hương bật cười cái ngây thơ của mình năm xưa theo bố đi hỏi
                       vợ, người con gái đó là bà Hương bây giờ.
                          Bỗng có tiếng kêu thều thào của bà Hương vọng ra từ góc bếp:
                       -  Ông ơi! Nước vào nhà nè, làm gì ngồi tần ngần ra vậy! Không chừng lụt lại về
                          như ông nói đó!
                          Ông Hương bật đứng dậy khỏi chiếc giừờng tre , nước đang lần vào từng góc nhà,
                       giòng nước đen ngòm lặng lẽ trườn vào nhà trong đêm tối.
                       -  Đúng là lụt rồi bà ơi!
   38   39   40   41   42   43   44   45   46   47   48