Page 41 - Đã ru tôi một thời
P. 41
41* Tuyển tập truyện ngắn- Đã ru tôi một thời thơ ấu
Tình tuyệt vọng
N
hững ngày trời tháng sáu, cứ ngày này đến ngày nọ cả tuần nay mưa
không dứt ông già Hương cảm giác lo lắng:
- Mưa gì mà mưa tợn quá! Không dứt nổi, liệu nước có lụt cả làng
mình không bà hè!
Ông nói tiếp:
- ….Tôi thấy cua bò vào nhà mấy hôm trứơc nữa đó!
Ông trầm ngâm:
- Lụt là tui với bà chắc chết mất, con cháu không có đứa nào….nhà thì siêu sụp trôi
theo nước mấy hồi!
Bà Hương giọng nói rầu rĩ:
- Trời định hết cả rồi!
Ông Bà Hương đã già lắm, tuổi tác đều thập cổ lai hy. Hai người vẫn sống êm đềm
gắn bó những chuỗi ngày mùa thu còn lại. Có hai thằng con trai đều chết khi tuổi còn rất
trẻ. Đứa anh đi chiến trận hy sinh. Thằng em học hành dang dở rồi bị tai nạn đắm thuyền.
Ông bà Hương sống nhờ vào làng nước giúp đỡ chút gạo chút mắm. Gói gém nương rau,
ao cá cũng đủ sống qua ngày! Còn may mắn là ông Bà Hương còn được chút căn nhà gác
tạo dựng nên từ thời trẻ, giờ vẫn còn chun được đỡ nắng, đỡ gío, đỡ mưa. Đến bây giờ thì
cũng hồi tàn dần theo tuổi già của hai ông bà. Căn nhà này có lẽ như một người bạn thân
thiết sau cùng để ông bà nương náu đến mãn đời
Một chiếc chõng tre, một cái bếp đun mù mịt khói mà ấm tình già. Những giấc ngủ
mệt mỏi không lo toan. Những bữa ăn đạm bạc mà tình vẫn còn thâm sâu. Hai ông bà còn
chút tình già bám dựa nhau mà sống , ước sống làm sao cho cho tròn tóc bặc răng long.
Mấy hôm nay, trời mưa kéo dài suốt cả tuần. Cơn mưa nào cũng đều lớn. Ngập hết
những con đường làng , bùn lầy trơn trượt cả mấy ngày nay rồi. Trời mây u ám, Rảnh
chút trời mây, lại có cơn mưa kéo đến tầm tã, mỗi cơn mưa hứng cũng được mấy chum
nước. Nhà ông bà Hương ở tách biệt cuối hút con đường làng bên bờ nhìn ra một giòng
sông.