Page 37 - Đã ru tôi một thời
P. 37
37* Tuyển tập truyện ngắn- Đã ru tôi một thời thơ ấu
- Đâu có, tao nói đùa thôi!
Hòai một chút tự ái . hắn liu riu đôi mắt. Thằng bạn chẳng hiểu gì cả với điều tôi nói.
Tâm lý chung ai có thích những thằng say?. Và thường người ta hay chán những thằng
say. Huống hồ giữa tôi với Hòai cùng say! Xác phàm tuy ngồi đây nhưng tinh hoa của
mỗi người chênh chếch bay lên khỏi bàn rượu để hòa nhập với những tâm trạng của
nhau, để cùng đồng cảm, chia sẻ những nỗi buồn của nhau.Thường thì lời lẽ trong lúc
này là hết sức chân thật, có thể tứơc bỏ mọi thứ lễ nghĩa của ngày thường để đựơc sống
trần trụi với nhau trong phút chốc. Cứ ly này cạn đến ly khác. Ý nghĩa theo men bốc ra
lời. Hòai kể lể:
-Thùy ơi, tao với mày bạn bè cùng nối khố. Nhân cuộc rượu hôm này, tao kể cho mi
nghe chuyện tao đã lỡ yêu một người con gái. Một người con gái không thể lấy nhau
được. Thật trái ngang…. Trái ngang…
Tôi tròn xoe đôi mắt khi nghe đến chuyện cô gái…Trái ngang. Tôi muốn biết rõ hắn
đang nói gì.
- Mi yêu cô nào mà …trái ngang!
- Con Thuy ở cạnh nhà tao!
- À …Thuy Song Nữ hả!
Hình ảnh quán càfê Song Nữ của mấy mươi năm trứơc lại hiện ra trong trí nhớ của
tôi. Vài ba đứa bạn tuổi mới chập chững biết uống ly ca fê thưởng thức nhạc. Những giọt
cafê ri rả đong đầy dấu nhạc. Những ánh đèn lu mờ tỏ nhạt theo gió đong đưa tạo những
cảm giác trầm lắng. Thêm chút lòng rộn rã của tuổi yêu thương mộng mị. Thế mà Hòai
lại đi sâu vào đam mê của một tình yêu. Kể cũng hay. Cũng một con người, cũng một trái
tim có người biết yêu thật sớm. Sớm đến nỗi chết trong lòng không ít.
- Rồi sao nữa! mày kể cho tao nghe đi
Hòai nâng cốc mời tôi. Rồi kể tiếp say sưa quên cả không gian và thời gian:
- Con nhỏ thật đẹp, thật dễ thương! Tao yêu nó thật . Ngày ngày tao mơ màng. Tao bị
chi phối không học đựơc nữa. Tao trình bày với mẹ tao thôi học xin ở nhà đi làm biển.
Mẹ cố nài nỉ, nhưng tao dứt khóat bỏ học…Học để làm gì khi đi học cứ phải nhìn con
Thuy ám ảnh trứơc mắt. Trời ơi! Tao không chịu nổi. Mẹ biết tao yêu con Thuy. Mẹ nói
như muốn khóc để cản ngăn và hết lời giải thích hầu tát gáo nước vào mặt tao cho tỉnh:
- Mẹ van con , hãy đi học ! Con trai con lứa yêu gì mà sớm vậy, bạn bè con đó, chúng
còn say mê học hành . Còn con thì chưa chi đã lo yêu! Con biết con Thuy là gì với nhà
mình không? Nó là chị em bạn gì của nhà mình đó. Mày gọi nó bằng em…biết chưa!
Hắn như chóang váng khi kể đến đó. Hắn nhấc ly rượu mời tôi chân tình:
- Vào 100% đi rồi tao kể tiếp!
Hòai lại nâng cốc. Tôi say sưa nghe chuyện kể quên cả rót rượu. Rồi Hòai uống với ly
không. Hắn như quên cả mọi chuyện hiện tại. Hết cả tâm hồn như muốn dốc cạn đến đáy
ly rồi dốc hết tâm hồn về một quá khứ đong đưa những nỗi buồn chất chứa.
Hắn kể lể trong mơ màng về một nỗi thất vọng:
- Mày biết không, tao không nghe lời mẹ, bỏ học. Rồi theo đòan ghe của bố tao đi
biển đánh cá. Bút sách tao chán chê, học để mà làm gì trong lúc này. “Khi nguời tình bỏ
ta đi như những giòng sông nhỏ” Lời hẹn thề là những cơn mưa..tao hát mãi câu hát đó!
Suốt một đời. Tao thất vọng lạ lùng, cảm thấy mình bất hạnh vì mãnh lực một tình yêu
chợt đến quá sớm với tâm hồn tao!