Page 36 - Đã ru tôi một thời
P. 36
36* Tuyển tập truyện ngắn- Đã ru tôi một thời thơ ấu
sau nữa cũng là để ngắm nghía một cô nào đó…rồi thành những đề tài hấp dẫn nơi hiên
lớp giờ ra chơi. Song Nữ đã hấp dẫn chúng tôi là một quán cà fê lý tưởng vì có một
không gian dễ thương là lạ. Còn hấp dẫn hơn nữa khi nghe tin bố mẹ Thu -Thuy là hai cô
bạn học dưới mấy lớp mở quán càfê này. Mà thật kỳ lạ, cô gái tên Thuy mượt mà thắm
xinh thế nào … đựơc nhiều anh chàng để ý đến trồng nhiều cây si. Nhưng chưa có anh
chàng nào là hòang tử của cô ấy cả!
Khổ nổi, có lẽ cô ấy còn quá ngây thơ nên “chưa biết yêu ai”! Hay trái tim kiêu
kỳ chưa chịu rung động! Không biết ai thì sao? Còn chúng tôi tìm đến chỉ được ngắm mà
thôi, uống hết cà fê, ngắm chán rồi về! Có khi thật trơ trẽn mà chẳng đứa nào nói được
một lời với người mình si mê. Vụng về mỗi lần Thuy bưng nứơc ra bàn chỉ chào nhau
một câu hay nhìn nhau một chút rồi đến bàn khác và chúng tôi chỉ ngắm được một nụ
cười, hay ánh mắt của Thuy liếc chào là cảm thấy đủ! Chẳng đứa nào hé nói đựơc câu
nào vừa ý để đụng trái tim cô cho kỳ tích! Đúng là, Khi ở ngòai quán thì miệng hổ gan
hùm. Lúc gặp rồi thì như miu sợ cọp vậy!
Không biết vì lý do gì! Rồi bọn con trai chúng tôi cứ thế mà thích vô cớ! Thích
cái chuyện không đâu vào đâu của tuổi mới lớn. Thích đến mỗi ngày và mỗi chầu cà fê là
một đứa chịu trận bao. Cho đến một ngày chúng tôi phát hiện thằng Hòai trong nhóm mê
cô em nhỏ Thuy quán cà phê Song nữ! Tiếng sét ái tình đến thật sớm đối với Hòai.
Hòai là một người khá trầm lặng hiền lành bên ngòai, nhưng không ngờ lại sôi sục
bên trong một tình cảm cuồng nhiệt. Chúng tôi chơi với nhau thật hồn nhiên , nhưng một
ngày Hòai tách rời chúng tôi điều mà chúng tôi không thể hiểu nổi.
Rồi một hôm nghe nói, Hòai bỏ học. Chẳng hiểu thực hư thế nào. Lý do gì?
Chuyện nghỉ học làm nhóm bạn bè chúng tôi thắc mắc đủ điều! Hòai tìm cách xa lánh bỏ
chúng tôi ngày càng ít gặp mặt..
Quán cà fê từ dạo đó cũng tản mạn nhóm chúng tôi dần. Chúng tôi ít có dịp gặp
nhau. Ngày ngày …rồi qua ngày!. Mới đó , chúng tôi khá thay đổi. Thời cuộc cũng xoay
vần. Ít năm sau. Mỗi đứa mỗi ngã. Mái trừơng cũng bao nhiêu đổi thay. Quán Song Nữ
cũng buồn lặng lẽ chỉ còn những tàn cây vú sữa đìu hiu bâng khuâng theo gió.
Tôi về miền quê. Hòai ở lại vùng biển. Tình cảm lắng xa. Lúc này chúng tôi ít liên
lạc. Nhưng một hôm tôi về. Tìm lại Hòai. Ghé đến nhà. Tôi gặp Hòai thóang bỡ ngỡ.
Hòai sững sờ nhìn tôi tay nâng chén rượu chào lắp bắp. Hòai say túy lúy. Hắn vừa thấy
tôi, cố kìm cơn say. Bỏ ly rượu, ôm thật chặt vai tôi mừng rở bởi xa vắng lâu ngày gặp
lại. Hắn hôn tôi không kể ngượng ngùng giữa mấy người hàng xóm còn trố mắt nhìn,
thân mật kéo mời tôi ngồi và rót rượu.
Hết ly này đến ly khác. Rồi giòng men bắt đầu chảy thấm trong tôi và Hòai.
Chúng tôi mừng gặp nhau sau những tháng năm xa cách. Trời đã về chiều , tôi cũng bắt
đầu ngà say, nhưng vẫn chưa muốn về nhà. Hôm nay, bởi không những gặp Hòai, mà là
một lần về thăm lại chốn quê. Nơi tôi đã từng ở đây bao nhiêu năm, cái chốn quê vừa
đong đầy tình bạn thưở ấu thơ vừa là mảnh đất thân thuộc có ngôi nhà củ nơi bến sông
cho tôi bao cảm giác mái ấm kỷ niệm. Hòai khắc khỏai:
- Mi phải ở lại, Nhà mi nứơc cuốn trôi mấy mươi năm nay rồi. Sáng mai mi muốn
đi đâu thì đi!Ở lại ngủ với tao một đêm không được sao? Hơn nữa tình bạn bè…
Tôi gượng gạo nói đùa:
- Hai thằng say mà ngủ với nhau chán chết!
Hòai nảy sinh tự ái:
- Mi chán tao rồi hả!