Page 38 - Đã ru tôi một thời
P. 38

38*   Tuyển tập truyện ngắn- Đã ru tôi một thời thơ ấu


                       Lời mẹ tao nói không sai. Trong nhà, chỉ có mẹ biết nỗi khổ tâm của tao. Suốt bốn
                   mùa thu hạ đông xuân,  cả mấy năm liền . Tình mộng đó không nguôi ngooai đựơc mặc
                   dù  ngày  nào  cũng  đi  trên  biển  cả  sóng  gió,  nhưng  đêm  trên  biển  nghi  ngút  bão
                   bùng…Nhưng hình ảnh con Thuy em họ không phai nhòa trong tâm hồn của một vội  kẻ
                   vội si tình như tao. Mặc dầu tao muốn quên…muốn quên đã vài năm nay rồi!
                       Hắn nhắm khẽ đôi mắt trầm lặng suy tư đau khổ, thay đổi giọng nói nhẹ nhàng như
                   thả hồn vào mộng.
                       -Nhưng có một hôm. Bỗng dưng có một nhóm bạn gái…Trong đó một cô bé không
                   biết tên cùng hai cô bạn đi Đồi Dương về, cô bé ấy không muốn vào nhà tao, Cô bé rụt rè
                   không dám vào thì đúng hơn, hai cô bạn cứ đẩy cô bé ấy vào nhà. Tao lúc ấy vừa đi biển
                   về, nên cũng có chút rượu  cho ấm bụng, khề khà vui tính như người mới có chút men
                   thấm. Vẫn còn nhìn rõ cô bé ấy. Cô bé thật lạ, rất lạ chưa gặp bao giờ. Tao đóan, hình
                   như nhà cô bé ở xa  lắm nên không dám đi một mình qua bao khúc quanh, qua chợ để về
                   nhà, đành phải theo nhóm bạn này tạt vào nhà tao.
                       Kết cục, cô bé ấy cũng vào nhà.Tao tiếp đón cả nhóm rất vui vẻ.  Thoáng nhìn cô bé
                   tao đã có chút cảm tình. Tao để ý có một nét hao hao nào đó của Thuy Song Nữ. Nhưng
                   người con gái ấy mãi thẹn thùng không dám nói năng điều gì  cả, Cô đỏ  mặt mắc cở chỉ
                   cúi gầm xuống bàn đến thật tội nghiệp. Nhưng người bạn cô bé hiểu ý nhanh nhẹn giới
                   thiệu:
                       - Đây là Thuy bạn em đó !
                       Lại Thuy. Nghe tên Thuy tự dưng tao có một cảm giác gì đó như đụng vào nhẹ trái
                   tim một lần nữa, lùng bùng trí nhớ, tim đèn chao động như được khơi sáng trong đêm
                   mùa giông bão. Mắt chợt sáng như sao.. Tao buột miệng khen ngợi cũng là cách tán xã
                   giao của bọn đàn ông điệu nghệ  nhưng chân thật.
                       - “Ai có tên Thuy  cũng dễ thương! À mà nhà em ở đâu?. Anh   muốn thỉnh thoảng
                   đến nhà em chào thăm hai bác để làm quen được không?
                       Cô bé  bẻn lẻn hé chút môi cười khi được nghe khen cái tên của mình. Nhưng  lại ra
                   hiệu ngoay ngỏay bằng tay lia lịa cho bạn, tao dò hiểu ý là : điều đó không thể được! Bố
                   mẹ nhà rất khó tính chuyện con trai đến nhà.
                        Từ lúc vào nhà cho tới lúc ra về Thuy không nói một lời nào  mà chỉ có hai cô bạn
                   trả lời dùm!
                       Sẵn có anh bạn ngồi tiếp chuyện. Tao chạy ra sau vườn nhìn mấy trái dừa trên cao,
                   liến thóang vội trèo. Và hái vội mấy trái. Bổ ra ,đem cho mỗi người một ly. Nước dừa
                   ngọt hấp dẫn tao vẫn nhìn cô bé ấy không rời. Hình như có một hấp dẫn nào đó. Thóang
                   ánh mắt của cô bé đã  làm trái tim tao rung động. Cô bé thật  đẹp. Đúng là trời sinh ra tao
                   kiếp đa tình! Nhưng tính thẹn thùng của cô bé còn mạnh hơn! không dám đưa tay lên để
                   cầm ly, không dám làm gì hết, mặc người nầy nói, người kia nói. Cô bé cũng không dám
                   uống. Cuối cùng thì con ruồi đực to kềnh được no nê còn bị chết đuối trong ly nước dừa .
                   Thấy thế tao buột cười điệu bộ  trách:
                       - .. Sao Em đã phụ lòng người leo lên cây hái cực khổ, phụ lòng chủ nhà ..
                       Nhưng cô bé vẫn đỏ mặt ngồi im. Hình như bị “quê” hơn  bởi một con ruồi nên không
                   dám nhìn mặt ai, bỏ chạy đi   một mách về nhà, không ngại đường về…
                       Từ đó, bóng hình Thuy Song Nữ tạm lắng quên với mối tình trái ngang. Bây giờ lại
                   vướng vào mối tình theo đuổi có thật. Quanh đi quẩn lại cũng tên Thuy. Nhưng cuối cùng
                   cũng là thất vọng vì duyên của chàng không có.Như mình đi mua một chiếc áo trong một
                   cửa tiệm. Có hai chiếc áo. Dĩ nhiên trong hai chiếc áo sẽ có người chọn mua một, Cái áo
   33   34   35   36   37   38   39   40   41   42   43