Page 42 - Đã ru tôi một thời
P. 42
42* Tuyển tập truyện ngắn- Đã ru tôi một thời thơ ấu
Bà Hương ngồi chụm bếp đun nước , khói nghi ngút, căn nhà ngột ngạt mùi khói.
Ông Hương ngồi trên chiếc chõng tre co ro trùm chiếc mền trầm ngâm nhớ chuyện củ:
- Cứ mưa kiểu này, e lụt có bà ơi! tôi nhớ hồi ở ngòai Bắc trời cũng như thế rồi lụt cả
một làng, ai nấy di tản, có người thì ..chết, có người trôi mất nhà cửa, đồ đạc… tội nghiệp
con người ta! Tui hồi đó phải chạy lên trên phố bằng ghe thuyền để lánh nạn…hấp tấp
leo lên thuyền rớt xuống giòng nước, may mà biết bơi nhưng cũng sém chết ngộp dưới
làn nước xóay quá mạnh.
Bà Hương tiếp lời :
- Vậy là trời đỡ cho ông đấy!
Một vài giọt nước mắt lăn trên gò má nhăn của ông Hương. Rồi ông lại mỉm cười với
câu nói của bà.
- Cám ơn trời, cho đến bây giờ tôi mới còn ở với bà!
Những nghĩ suy ông Hương lại chìm vào dĩ vãng. Ngòai trời tối đen kịt. Sấm chớp
tung tóe cả một bầu trời đêm. Gầm gừ tiếng gió rít gào hòa cộng với những giọt mưa
nặng hạt. Mưa càng lúc càng lớn. Gió đập vào hai cánh cửa liếp vang tiếng sầm sập theo
từng hồi gió.
Ông Hương trút chiếc mền trên vai và bước xuống thềm nhà, hé cảnh cửa ra ngắm
xem; ngòai trưa mưa kia như càng lúc càng thôi thúc. Lòng ông thấy bồi hồi. Một nỗi lo
nào đó cứ ám ảnh ông. Liệu đêm nay có lụt không? Nước sẽ cuốn trôi mái nhà mình?
Hai mạng già mình đều trôi hay là mỗi người mỗi nơi trong đêm tối? Ai cứu nổi hai cụ
già …bao nhiêu là câu hỏi sợ hãi ụp đến bắt lấy tình già..
Tiếng sấm lại vang rền chớp lóe phút giây rồi tắt, mưa ùn ùn rồi mạnh hơn. Ông
Hương khép cửa lui vào nhà bởi một làn gió táp. Mưa tạt ướt cả thềm, rào rào vỗ mạnh
trên mái tôn có một vài chỗ giột trên mái làm ước đẫm một góc giường.
Bà Hương lui cui dọn dẹp thu quén một vài vật dụng miệng lẩm bẩm:
- Đồ đạc nhiều thế này, nước đến có mà trôi cho sạch!
Như có một linh cảm ông Hương nói:
- Hay là bà thu dọn đồ đạc gì cần thiết thì tém lại cho gọn, lỡ có lụt chạy cho mau!
Bà Hương:
- Đó mà chạy! Giữa đêm giữa hôm tối tắt đèn biết ngõ mô mà chạy!
Miệng thì nói thế , như Bà Hương vẫn thu dọn khẽ khàng.
Ông Hương nhìn vợ mình lặng lẽ trong đêm tối, trong căn nhà quạnh quẽ chỉ có hai
ông bà già. Ông thấy chạnh lòng thương vợ mình nhiều hơn. Kỷ niệm đẹp lại hiện về
trong trí nhớ già nua còm cỏi của ông, một người con gái quê năm xưa giờ đây đã tóc bạc
phơ, lưng hơi còng và vành mắt đã ngấn đầy dấu chân chim.
………..
Trước giờ đi hỏi vợ cho con, bố dặn dò :
- Qua nhà người ta, thì phải lễ phép. Dọn cái gì ngon miệng thì cứ ăn , ăn nhẹ nhàng
và lễ phép nghe con, “ăn trông nồi, ngồi trông hướng” chứ không người ta cười cả cha cả
con cho đó!
Người con trai lú rú theo bố qua đàng gái dạm vợ. Sau những câu chuyện dạm ngỏ để
đôi đứa nên duyên cầm sắc cho đến ngày kết thúc nên vợ nên chồng. Bữa cơm đơn sơ
đạm bạc do bên gái chiêu đãi được người con trai chén một cách ngon miệng, thứ gì cũng
ngon quên cả lời bố dặn. Bởi hơi trưa mà lại quá đói. Trong khi người con gái cứ đứng
lấp ló sau rèm nhìn chàng trai chén ăn ngon lành, nghe hết câu chuyện nơi nhà ngòai mà
khúc khích cười một mình.