Page 45 - Đã ru tôi một thời
P. 45
45* Tuyển tập truyện ngắn- Đã ru tôi một thời thơ ấu
- Không được đâu! Nước lụt xóay mạnh lắm! Ông không đi đâu cả, có gì thì cũng ở
trong nhà…với tôi ông ơi!
Nứơc đã mấp mém bờ giường nơi bà Hương ngồi. Ông Hương càng lăng xăng hơn:
- Tôi ra ngòai xem thử có ai không, có chiếc thuyền nào… tôi kêu họ cứu bà nhé.
- Không được , ông đừng đi, ông đừng bỏ tôi một mình!
- Tôi ra ngòai một tí thôi. Tôi sẽ trở vào và đưa bà lên rầm nhà…
Ông Hương miệng nói, chân bì bõm bước ra ngòai. Trời vẫn tối đen hậm hì.
Giòng nước vô tình cứ phăng phăng trôi. Nước không biết ông Hương là người già
cả, và chẳng biết ông Hương đang lo toan điều gì xảy ra cho người vợ mình trong
đêm tối hẩm hiu. Ông suy nghĩ tìm cách cứu bà Hương khỏi nơi đây.
Ông bước ra khỏi cửa, mon men dựa vào vách bước xuống bậc thềm mọi ngày.
Nước mới tới nửa người. Không sao. Mình biết bơi ! lở có trợt chân vào ..hục nào đó.
Mình cũng biết bơi. Ông Hương nghĩ thế!
Bà Hương đã ngồi nhổm lên khỏi mặt chiếu. Nước đã ướt đủng quần rồi. Lúc này
thì không thể ngồi đó mà nhìn nước vào nhà như ông Hương tưởng ! Bỗng có tiếng
kêu ngòai hiên nhà vọng vào:
- Hục nước…, bà ơi!
Bà Hương nghe rõ ràng tiếng kêu của ông Hương.
Ông Hương bám chặt vào cái cột mái hiên nhà , nhưng nước cứ xiết chảy. Thôi
rồi! Ông bị hụt bàn chân trợt té nhào nơi bậc thềm rồi trôi theo làn nước xóay, ông
chới với đôi tay. Ông chỉ kịp kêu mấy tiếng và lịm bặt. Một quảng xa căn nhà
…giòng nước vô tình cuốn trôi ông Hương . Ông dùng sức mình cố gắng bơi theo
giòng nứơc chảy. Trố mắt tìm mọi sự có thể cứu trong màn đêm. Không một vật gì
cho ông bấu vám. Mặt ông ngang với tầm nước trước mặt lúc hụp lúc ngoi đầu khỏi
mắt nước tìm sự sống. Ông Hương vừa sờ sọang bơi vừa nhìn bầu trời chỉ thấy một
màu đen sẫm, làn mưa vẫn cứ đổ, những hạt mưa rào to tát vả rát vào mặt ông. Ông
bắt đầu thấy lạnh cóng trong làn nứơc. Ông bắt đầu thấy đuối dần với cảm giác của
đôi cánh tay tê rời. Ông tuyệt vọng thầm thì một lời nguyện. Hình ảnh người vợ già
hiền lành đang chờ ông trở về trong trí của ông trong giây phút tồn tại? Ông lầm rầm
trong miệng:
- Tôi đi …và không trở về nữa…bà ơi!…. Lạy Chúa….
Tiếng kêu mất hẳn sau đó trong bóng đêm cô tịch. Xóa nhòa trong làn gío làn
mưa. Ông Hương đã theo giòng nước cuồn cuộn trôi giữa giòng sông lũ tuyệt vọng.
Bà Hương linh cảm chuyện không mảy xảy đến cho mình rồi. Bao nhiêu câu hỏi
ngu ngơ trong tơ tưởng. Hay là ông Hương lỡ trợt chân té. Thoáng Bà Hương trách
móc chồng mình cả gan! Nước lại lên cao hơn khỏi mặt giường. Không còn động tịch
gì về ông Hương nửa . Bà đóan chắc ông Hương đã …trôi theo giòng nuớc rồi, còn
đâu!.
Bà Hương nhìn lên nóc nhà mà lòng trở trăn bao tuyệt vọng. Nước cứ lên và dần
dâng lên lưng chừng căn nhà. Bà Hương chỉ thấy còn lại mình và bóng tối cô đơn
lạnh lẽo ….
…..
Sáng hôm sau,
Đòan chúng tôi gồm những thanh niên lực lưỡng trong làng, được trên xã cử đi
cứu hộ từ tối đêm qua. Vớt người được mấy chuyến rồi. Chợt một người trên thuyền
nhớ ra đôi vợ chồng già từ lâu sống hiu quạnh mãi cuối xóm. Mọi người hè nhau chèo