Page 46 - Đã ru tôi một thời
P. 46
46* Tuyển tập truyện ngắn- Đã ru tôi một thời thơ ấu
chống chiếc thuyền cứu nạn tới căn nhà bị nước ngập. Tới nơi, chỉ còn thấy mái nhà
chơ vơ trứơc mặt.
Trong nhà ngồi vắt vẻo trên rầm nhà, chỉ còn một bà cụ già đang ngồi run lập cập.
Nước vẫn dâng lên, dâng lên rất nhanh.
Quà tặng
N
gày mai em đi biển nhớ tên em gọi về….
Tiếng hát của Bích Huyền trong buổi liên hoan lớp đã làm Thuần chăm chú lắng
nghe . Bích Huyền có giọng hát hay nhất lớp, giọng hát trong cao vút âm hưởng
vang vọng như gợn chút sóng vời vợi cảm xúc, nàng đang hát với phong cách của một
nghệ sĩ lãng mạn mang ưu tư những nỗi niềm.
Thắng và Thuần ngồi từ cuối góc lớp, Thắng nói nhỏ bên tai:
-Ê Thuần, nhỏ Bích huyền nó vừa hát vừa …nhìn mày đó!
Thuần quay sang thêm chút đùa.
- Lúc nào cũng "ba xàm", tao làm gì có vé lọt mắt xanh của nàng.
-Thật đó, hôm qua tao nghe rỉ rả trong lớp nói là nhỏ Huyền thích mày.
-Thật không?
-Mày có sáng tác bài “lời biển gọi” được hát trên đài phát thanh của trường cũng làm cho
nhỏ ca ngợi nhiều về mày!
-Sao mày biết!
Thắng nheo mắt ra vẻ bí mật.
-Tao biết, Hôm qua đi chới với con Nha nó nói!
-……
Thuần một chút vui với lòng mình, “Lời biển gọi “ tình cờ viết được hôm đi thực tập tại
một miền quê. Tối ngồi buồn ôm đàn viết lên bài hát. Ca ngợi biển, ca ngợi bóng dáng