Page 48 - Đã ru tôi một thời
P. 48

48*   Tuyển tập truyện ngắn- Đã ru tôi một thời thơ ấu


                   người lại đi về hải đảo xa..nên việc bàn tán quyết định, gặp gỡ nhau thân mật lúc này hầu
                   như là cần thiết.
                          Có bàn tay ai vịn vào cánh vai Thuần, giọng nói nhỏ nhẹ:
                   -Anh Thuần!
                          Thuần quay lại bắt gặp ánh mắt và nụ cười của Bích Huyền. Có lẽ điều mà Thuần
                   không suy nghĩ đến thì con tim đã mách bảo.
                   -A! Bích Huyền
                   Hai người thật sự được nhìn nhau trong cái nhìn ngượng ngùng. Nhưng rồi cũng tìm lối
                   thóat cho một câu chuyện mới bắt đầu:
                   -À, chưa tới giờ cơm, mình ra ngòai kia nói chuyện vui  chờ cơm nhé!
                   Như thường nhật còn sợ bạn bè bàn ra tán vào chuyện quen cô này cô nọ. Thuần mắc cở.
                   Chứ bây giờ thì bình thường rồi. Cũng quen rồi mà cũng không còn mấy ngày nữa mỗi
                   người một nơi. Tại sao không gặp nhau mà nói chứ! Thuần tự nghĩ như thế. Và quyết
                   định mình sẽ nói chuyện thật tự nhiên. Tuy Bích Huyền là người bạn mới quen . Dù tình
                   ý  chưa  tỏ  bày.  Nhưng  cả  hai  người,  Thuần  và  Huyền  có  lẽ  đều  chung  một  niềm xao
                   xuyến, có những rung động.." tình trong như đã, mặt ngòai còn e.." .
                   Thấy nhòa nhạt trước mắt mình như giấc mơ. Bích Huyền đã gật đầu tỏ vẻ ưng Thuấn.
                   -Ừ!
                   Thắng chọc khi nghe được câu chuyện của hai người.
                   -Ừ nhé, có người yêu rủ rê .. bỏ tớ một mình…
                   Thuần nheo mắt cười nhìn Thắng như trao đổi một hiểu ý. Những cơn gió nhẹ mang hơi
                   biển thỏang mặn nhưng mát dịu. Hàng dương trong sân trường lộng bóng chao nghiêng
                   như muốn ôm trọn cả đôi người. Bích Huyền nhỏ bé thanh mảnh song bước bên Thuần
                   dưới hàng dương. Lúc này Thuần thấy Huyền đẹp và đằm thắm, vẫn nét thục nữ duyên
                   dáng như ngày đầu mới gặp.Thuần nói còn ấp úng:
                   -Ra trường rồi Huyền dạy học ở tỉnh phải không!
                   Huyền tần ngần, câu trả lời kín đáo.
                   -Huyền xin đi hải đảo!
                   Thuần ngạc nhiên.
                   -ồ! Tại sao lại phải đi đảo chứ! Chán đời hả?
                   -Không phải! Vì bài hát của bạn!”Lời biển gọi”…
                   Thuần cười đắc ý.
                   -Ấy chết, cũng vì bài hát mà Bích Huyền đi hải đảo! Chỉ viết với cảm hứng thôi mà!  Tội
                   nghiệp, cho Thuần đi theo với!
                   -Dám không?
                   -Dám!
                   - Thuần sẽ đi cùng nhé!
                   Tiếng cười khúc khích lan tỏa bầu tĩnh lặng mở cửa những trái tim như còn khép kín. Họ
                   đã bắt nhịp được câu chuyện.Bích Huyền lời lẽ đơn sơ.
                   -Thuần biết không,Không những ở đấy giúp mình sống yên tĩnh và chú tâm trong công
                   việc! và Huyền hy vọng đem  hạnh phúc đến với những em bé của vùng hải đảo, đó là
                   niềm vui!.
                   Thuần nói pha trò để câu chuyện thêm thú vị nhẹ nhàng.
                   - Lý tưởng quá! Nghe nói người vùng hải đảo ...đen bởi gió biển! Huyền ra đó rồi không
                   sợ nắng biển làm mất đẹp sao...?
                   Huyền khẳng định nhưng ấm áp.
   43   44   45   46   47   48   49   50   51   52   53