Page 44 - Đã ru tôi một thời
P. 44

44*   Tuyển tập truyện ngắn- Đã ru tôi một thời thơ ấu


                       -  Mau nhanh chuyển đồ đạc lên trên rầm cao, mưa ngòai trời như thác đổ ấy mà,
                          nước rừng phải đổ về cuốn trôi cả làng thôi!
                       Thế là Ông bà Hương tất bật thu dọn trong đêm tối. Nhưng món đồ trong nhà đều
                       đựơc xếp cất trên rầm cao, chồng chất thứ nầy thứ nọ cao nghều nghều như đống núi.
                       Nào xoong nồi, rổ bát, quần áo vài cái rương quần áo cũ, một mớ quần áo thường
                       ngày, một đôi dép đã cũ…
                          Ông Hương lại mở cửa ngó ra ngòai xem chừng bầu trời. Bầu trời đen nghịt chẳng
                       một vì sao, cả làng chìm trong đêm sâu, chìm trong mưa gió. Đây đó nhưng ánh đèn
                       dầu lấp lóang lúc mờ lúc tỏ lăng xăng nơi vườn nhà ai vọng tiếng ơi ới đâu đâu xa
                       nghe văng vẳng.
                       -  Bà con ơi , tránh lụt, lụt rồi coi chừng …tránh lụt!
                       Tiếng ơi ới càng lúc càng đông , càng xa  nhưng chẳng thấy một ai, Những bóng đèn
                       cũng chỉ lấp ló rồi trốn mất trả lại bóng đêm tĩnh mịch . Trời cứ chìm dần trong cơn
                       mưa giăng kín.

                                    Chỉ nghe tiếng gió gầm gì ngòai trời khuya. Tiếng nước róc rách như con suối
                       đâu đây…trong nhà.
                          Ông Hương giật mình , bởi nước  vừa ngập lấy bàn chân…nước lên khỏi mắt cá
                       chân, rồi nước ngập nửa chân giường. Chiếc thùng nước, vài đôi dép cũ trôi bềnh
                       bồng sát chân giường.
                       -  Thôi rồi, bà ơi , lụt về thật rồi…làm sao đây!
                              Ông Hương lúng túng:
                       -  Tôi cũng chẳng biết làm sao!
                       -  Bà lên giường ngồi cho đỡ lạnh! Tôi ra xem trời có bớt mưa không!
                          Bà Hương nài nỉ:
                       -  Ông ở với tôi , đừng ra ngòai. Nước cuốn trôi ông đó!
                       -  Không sao!
                          Ông Hương dìu bà lên giường, rồi bì bõm lội ra đến cánh cửa. Hé mở cửa . Rồi
                       mở bung. Lỡ có gì mà kêu cứu. Thật sự mưa thế này có ai mà kêu…
                          Tuy ông Hương nghĩ thế nhưng lại chạy vào đống đồ cũ kỷ, moi tìm chiếc đồng
                       hồ xem mấy giờ. 2 giờ. Khuya khắt thế này! Lụt lội đến nữa thì nguy cho hai mạng
                       già…ông nhìn lên rầm nhà, cao hơn nữa …mái nhà. Như chợt nghĩ ra điều gì, nếu
                       nước có lên cao!

                          Bà Hương lo lắng:
                       -  Liệu nước có lên nữa không ông! Tới đâu rồi!
                       Ông Hương nhìn xuống chân, nhìn chiếc giường, những vật nổi trôi bềnh bồng.
                       -  Nước lên thật mau, tới nửa chân giường rồi bà ơi!
                       Bà Hương căn dặn:
                       -  Ông đừng đi đâu giờ này nghen!
                          Bà Hương biết tính ông Hương . Có việc gì là hay lo lắng, bồn chồn làm cho bằng
                       được. bà cứ sợ trong đêm tối ông Hương sẽ chạy sang bên nhà ai kêu cứu. Nhà người
                       ta thì xa…rồi nước cuốn trôi mất người chồng già!
                       -  Tôi biết bơi từ hồi nhỏ!
                       Bà Hương lại nài nỉ:
   39   40   41   42   43   44   45   46   47   48   49