Page 40 - Đã ru tôi một thời
P. 40

40*   Tuyển tập truyện ngắn- Đã ru tôi một thời thơ ấu


                          -  Em tên chi?
                          -  Vâng…em cũng tên Thuy!
                          Chi Thuy tay bắt mặt mừng:
                          -  Hân hạnh được biết em!
                          Nàng ngập ngừng:
                          -  Chi Thuy có biết anh Hòai không?
                          -  Biết….anh Hòai là anh  bà con của chị mà!
                       Nàng chưng hửng giật mình, một thóang suy nghĩ hiện ra; chẳng lẽ Chị Thuy là người
                   si tình của Hòai thời đó hay sao? Chính cái tên Thuy mà Hòai đã thốt ra câu nói :” Thuy
                   nào cũng dễ thương” đây rồi! Một câu nói nàng không thể nào quên trong cuộc đời khi
                   Hòai cũng đã một lần khen tặng nàng! Lòng chút vui mang chút ngậm ngùi. Hình như có
                   điều gì đó mộng mị hay một thần giao cách cảm , Chi Thuy hơi nhíu mày một tí và nhắc
                   lại:
                          -  Có phải là Phạm Duy Hòai không
                          -  …
                          Tâm trạng càng bay bỗng mông lung. Nàng trả lời không hết câu:
                          -  Ừ!...
                       Một thóang bâng khuâng. Vậy thì ngày xưa lúc anh Hòai có hơi men trong buổi gặp
                   gở đó  ảnh đã khen hình ảnh cô Thuy nào dễ thương dzậy ta? Lòng nàng lúc này lại thầm
                   nghĩ được câu trả lời.
                       Bây giờ mới vỡ lẻ. Thuy trong truyện kể cũng chính là người đứng trứơc mặt mình.
                   Và cũng chính chúng ta đang đứng  nơi này. Tưởng như sự đồng cảm  lạc lõng nơi xứ
                   người khi  đuợc một phút cùng nghĩ suy về một người đã vĩnh viễn nơi chốn bình yên.
                   Tự nhiên cay đôi mắt,, Nàng muốn có một chút trầm hương trong giây phút này và một
                   lời cầu xin cho linh hồn người được siêu thóat.
                       Tôi thật sự là người vô tình chung. Thời trước được Hòai kể lại chuyện yêu một cô
                   Thuy trong một cuộc tề tựu. Bây giờ mình lại được Thủy  từ một phương trời xa cách kể
                   lại một đọan kết từ một ngẫu nhiên qua mạng Net  về chính nàng; về một người của bạn
                   của tôi trong quá khứ. Cả hai ý tưởng từ hai phương trời bỗng dưng quyện thành một câu
                   chuyện. Như chim từ muôn phương tha ràng về quê hương xây tổ. Hòai vọng những tình
                   cảm thiết tha nhưng một thóang chưa hề đựơc gắn bó. Cũng không ai xa lạ. Là những
                   người từng quen biết nhau rồi lạc mất nhau. Có những kỷ niệm hờ hững tưởng phôi pha.
                   Nhưng không, giờ như bức thuỷ mạc khói sương tạo khung cảnh cho đời bức tranh tuyệt
                   diệu.  Hạnh phúc một điều  chúng ta  được gặp nhau để chắt chiu kỷ niệm! Và bây giờ,
                   chính nàng cho tôi đựơc gom lại  thành một câu chuyện từ quá khứ về một hiện tại.
                       Điều hiển nhiên của trời đất. Đến một lúc nào đó! Bỗng dưng ai cũng một lần nhớ về
                   một thời thanh xuân để có những cảm giác nhẹ nhàng nhớ về một người khi vừa mới biết
                   yêu . 
   35   36   37   38   39   40   41   42   43   44   45