Page 291 - Phẩm Tam Quốc
P. 291

hết lời ca ngợi, đề cao công đức của Lưu Biểu. Nhưng sau này bệnh cũ tái

               phát, Nễ Hành lại nói những lời điên khùng. (Như trong Hậu Hán thư nói:
               “sau lại hối không cần Biểu”), Lưu Biểu liền đẩy Nễ Hành sang chỗ Hoàng
               Tổ. Đến chỗ Hoàng Tổ được Tổ khoản đãi chu đáo (Tổ đối xử tốt), đôi bên
               một  thời  hòa  thuận.  Nhưng  rồi  Nễ  Hành  lại  có  những  lời  khiêm  nhã,  còn
               mắng  Hoàng  Tổ  là  “đáng  chết”.  Hoàng  Tổ  mới  giết  Nễ  Hành.  Như  vậy,
               không  phải  Nễ  Hành  chỉ  có  ngạo  mạn  mà  bụng  dạ  khác  thường,  chửi  bói
               quen miệng, gặp ai chửi người đó.

                  Một khi bối cảnh được làm rõ, chúng ta mới có thể trả lời vấn đề thứ hai,
               Tào Tháo có đáng bị chửi không?

                  Đúng là Tào Tháo có điểm đáng bị mắng, nhưng không có nghĩa Nễ Hành
               mắng Tào Tháo là trở thành anh hùng, phải xem Nễ Hành mắng gì, vì sao
               phải mắng? Đương nhiên, chúng ta cũng không rõ nội dung cụ thể. Có điều,
               cứ như con người của Nê Hành thì e chẳng có gì là chính đáng. Có người nói

               Nễ Hành mắng Tào Tháo vì Tháo cướp Hán không, bản thân câu hỏi này
               đang là một vấn đề. Tính lại xem, Kiến An năm đầu, Tào Tháo chưa có hành
               động cướp Hán, là “Hán tặc”. Thực tình thì Tào Tháo có cướp Hán ngược lại
               còn rất tôn kính thiên tử. Cứ cho là Tào Tháo cướp Hán nên bị chửi, nhưng
               Tuân Úc luôn trung với Hán thất sao cũng bị chửi? Chỉ có thể nói Nễ Hành là
               người thích chửi bới. Thực tế thì Nễ Hành chửi Tào Tháo vì Nễ Hành miệt

               thị, chán ghét Tào Tháo; vừa chán ghét vừa căm giận. Cách nói của Hậu Hán
               thư là “vừa gặp đã ghét”, theo chú dẫn Văn sĩ truyện của Bùi Tùng Chi trong
               Tam quốc chí – Tuân Úc truyện thì “chán ghét luôn”. Vì sao lại miệt thị, chán
               ghét và thù hận? Không biết. Nhưng ngoài Khổng Dung, Dương Tu ra thì
               trên thế gian này không còn người nào mà Nễ Hành không miệt thị, không
               chán ghét và không thù hận. Huống hồ Tào Tháo là người chu đáo với Nễ
               Hành. Nễ Hành làm nhục Tào Tháo nhưng có hề gì đâu! Được tin Nễ Hành

               tới gặp, Tào Tháo rất mừng, ngồi chờ rất lâu (đợi rất muộn). Lễ hiền đãi sĩ
               như vậy sao còn bị mắng?
                  Bây giờ xin trả lời vấn đề thứ ba: Nễ Hành chết oan không? Tôi trả lời là,

               oan và không oan. Nói là oan, vì dù Nễ Hành có ác độc, đáng ghét đến mấy,
               cũng chưa đáng phải chết. Nói không oan, vì Nễ Hành tự mình chuốc lấy tội.
               Thực tế thì Nễ Hành luôn lớn tiếng chửi bới nên phải chết. Theo chú dẫn Phó
               tử của Bùi Tùng Chi trong Tam quốc chí – Tuân Úc truyện, khi đến với Lưu
               Biểu, Nễ Hành được coi là thượng khách. Nễ Hành hết lời tán thưởng Lưu
               Biểu  và  cũng  không  ngừng  châm  chọc  thân  tín  của  Lưu  Biểu.  Và  thế  là
   286   287   288   289   290   291   292   293   294   295   296