Page 290 - Phẩm Tam Quốc
P. 290

là kiêu ngạo? Rõ ràng là điên khùng!

                  Đến bây giờ chúng ta vẫn chưa rõ, đến đâu Nễ Hành cũng va vào tường
               nên mới chửi bới hoặc vì thích chửi bới nên mới va vào tường. Theo tôi phần
               lớn rơi vào tình trạng thứ hai, hoặc là cả hai, những mâu thuẫn ác liệt. Hậu
               Hán thư nói, Nễ Hành “từ trẻ đã có tài biện luận, song tính tình ngang ngạnh

               cao ngạo, khinh đời ngạo vật”, có nghĩa là xử sự nôn nóng, ngang bướng,
               cuồng ngạo, thích thời thượng hát điệu phản, cố ý không hợp được với người
               khác, không coi ai ra gì. Theo chú dẫn Điển lược của Bùi Tùng Chi trong
               Tam  quốc  chí  –  Tuân  Úc  truyện  nói,  Nễ  Hành  “cho  mình  có  tài  nên  kiêu
               ngạo, không giao tiếp với mọi người”. Thường cho rằng người khác không
               bằng mình, nên không muốn cùng trò chuyện (thấy không bằng mình nên

               không nói), vì vậy mọi người đều ghét Nễ Hành (vì thế mọi người mới hận).
               Ghét bỏ Nễ Hành là đương nhiên. Một người vô lễ điên khùng như vậy thì
               không  thể  có  quan  hệ  tốt  với  mọi  người.  Nhưng  gần  như  Nễ  Hành  cũng
               không muốn có quan hệ tốt đó. Theo chú dẫn Điển lược của Bùi Tùng Chi
               trong Tam quốc chí – Tuân Úc truyện nói, lúc Nễ Hành bị Tào Tháo đuổi ra
               khỏi biên cảnh, những người đến tiễn đã nói với nhau: “Hành nhiều lần kiêu
               ngạo, nay lại đến muộn, nên không cần phải lễ nghĩa chào hỏi”. Vì vậy khi

               Nễ Hành tới, người ngồi cứ ngồi, nằm cứ nằm, vờ như không thấy. Nễ Hành
               liền ngồi phịch xuống và khóc rống lên. Mọi người hỏi vì sao khóc. Hành
               nói: người ngồi như nấm mồ, nằm như xác chết, ta bị kẹp giữa mồ mả và xác
               chết, không buồn sao được? Một người thích chửi bới, chửi bới cay độc như
               vậy, được ai quý mến đây? Vì vậy nhiều người hận Nễ Hành đến xương tủy

               (mọi người đều nghiến răng).
                  Hiển nhiên, ghét Nễ Hành không chỉ có Tào Tháo, Lưu Biểu, Hoàng Tổ,
               rất nhiều người ghét trừ Khổng Dung. Không phải Nễ Hành chỉ chống đối
               nhà đương cục mà chống đối với cả xã hội. Thực tế cái gọi là kiêu ngạo của

               Nễ Hành chỉ là sự bành trướng ghê gớm cái tôi của mình, không ngại hạ thấp
               người khác để đề cao bản thân. Điều đó nói lên điều gì? Nói Nễ Hành hết sức
               tư lợi. Nễ Hành tự cao tự đại, biểu hiện rõ sự tự tư tự lợi trong con người. Nễ
               Hành chỉ biết có mình, không biết đến người khác, xem thường hết thảy. Để
               biểu hiện sự kiêu ngạo của mình, Nễ Hành đã đẩy Khổng Dung – người bạn
               của mình vào hoàn cảnh khốn đốn. Như vậy không thể coi Nễ Hành là anh

               hùng, mà là kẻ ngu xuẩn.
                  Không phải Nễ Hành cứ thấy nhà đương cục là mắng chửi. Theo chú dẫn
               Phó tử của Bùi Tùng Chi trong Tam quốc chí – Tuân Úc truyện, Nễ Hành đã
   285   286   287   288   289   290   291   292   293   294   295