Page 285 - Phẩm Tam Quốc
P. 285
Đúng vậy, suốt đời Tuân Úc có con đường riêng, nhưng nhiệt tình của Tuân
Úc sớm bị Tào Tháo lấy sạch. Dù là trong mơ, Tuân Úc cũng chỉ nghĩ tới Tào
Tháo. Lúc này Tuân Úc chỉ có thể luôn luôn hỏi: cuối cùng thì ông tốt ở chỗ
nào?
Đương nhiên Tuân Úc sẽ không hỏi. Mà dù có hỏi, Tào Tháo cũng sẽ
không trả lời. Trên thực tế, hai người đều giống nhau ở chỗ tiến thoái lưỡng
nan và Tào Tháo khó khăn hơn Tuân Úc. Tuân Úc chỉ có một mình, có thể
chọn đường lui. Tào Tháo đại diện cho lợi ích cả một tập đoàn, cho dù có
muốn lui, người khác sẽ không cho. Huống chi lúc này Tào Tháo đã tẩu hỏa
nhập ma, mê muội lú lẫn, đã bán linh hổn của mình cho ma quỷ. Chúng
không hề bị giám sát, hạn chế, kìm thúc bởi bất cứ một quyền lực tối cao nào.
Để cướp lấy, nắm giữ mãi mãi quyền lực đó, Tào Tháo chỉ có thể đi tiếp con
đường đã vấy máu. Vì vậy, Tuân Úc chọn lấy cái chết, Tào Tháo tìm đến giết
chóc. Tào Tháo tiếp tục giết người một cách không thương tiếc, kể cả với bạn
bè thân hữu. Giết tới lúc máu chảy thành sông.
Vậy, Tào Tháo còn muốn giết ai nữa, vì sao phải giết?