Page 293 - Phẩm Tam Quốc
P. 293
là cháu đời thứ XX của Khổng Tử; quan to, là người thợ lớn (bộ trưởng kiến
thiết). Vì vậy Khổng Dung chết muộn hơn.
Khổng Dung không chỉ một lần đắc tội với Tào Tháo nên bị Tháo giết.
Kiến An năm thứ II (Công nguyên năm 197), Viên Thuật xưng đế, Tào Tháo
muốn lấy việc công báo thù riêng, nhân đó muốn giết chết Thái úy Dương
Bưu – người có quan hệ hôn nhân với Viên Thuật. Sau khi biết tin, Khổng
Dung tìm đến Tào Tháo, nói: Chu thư viết: “Cha con anh em, tội không liên
can”, huống chi Dương Bưu chỉ là thân gia của Viên Thuật. Tào Tháo nói
thẳng luôn, đây là ý của hoàng thượng. Khổng Dung thầm nghĩ, phải vạch
mặt ngươi! Mới hỏi lại: Chẳng nhẽ Thành vương muốn giết Chiêu công, Chu
công cũng nói là không biết? Nay thiên hạ kính nể ngài, vì ngài thông minh,
nhân trí, làm việc công minh. Nếu như lạm dụng giết người vô cớ thì e người
trong thiên hạ đều phải lo lắng. Việc thứ nhất, Khổng Dung này đường đường
là nam tử hán nước Lỗ, ngày mai sẽ không lên triều! Tào Tháo thấy nói cũng
có lý nên không giết Dương Bưu, nhưng từ đó trong lòng đã có vết ố.
Về phần mình, Khổng Dung quyết không để Tào Tháo yên, mỗi khi có dịp,
liền tìm những sơ hở của Tào Tháo rồi bằng phương thức nhiễu loạn, đánh
trúng tim đen nhằm xổ hết những điều bất mãn với Tào Tháo. Theo chú dẫn
Ngụy thị Xuân Thu của Bùi Tùng Chi trong Tam quốc chí – Thôi Diễm
truyện, Kiến An năm thứ IX (Công nguyên năm 204), Tào Tháo công phá
Nghiệp Thành, Tào Phi cướp Chân thị – vợ Viên Hi, về làm vợ. Khổng Dung
liền có thư gửi Tào Tháo nói, năm đó Vũ vương đánh Trụ, đem Đát Kỷ
thưởng cho Chu công. Tào Tháo biết Khổng Dung học rộng, nên cho chuyện
đó là thật, liền hỏi đã đọc sách nào. Khổng Dung nói “Ngày nay chuyện xảy
ra ngay trước mắt”. Theo chú dẫn Hán kỷ của Bùi Tùng Chi trong Tam quốc
chí – Thôi Diễm truyện, Tào Tháo muốn tiết kiệm lương thực nên hạ lệnh
cấm tửu. Khổng Dung liền nhảy ra hát phản điệu, rằng trên trời có tửu tinh,
dưới đất có tửu tuyền, nhân gian có tửu đức, vậy sao lại cấm tửu? Hơn nữa từ
xưa thường vì đàn bà mà mất nước, vậy sao không cấm đàn bà?
Dĩ nhiên là họ Tào rất khó chịu về những lời đó. Nhưng vì Khổng Dung
đầu to, tiếng tăm lớn, nên Tháo đành cho qua: “Bề ngoài khoan dung, bề
trong thì bất bình”.
Nếu Khổng Dung chỉ nói mấy lời châm biếm đó hoặc nói năng nhẹ nhàng
hơn thì có thể Tào Tháo đã nhẫn nhịn, cho qua. Tiếc rằng Khổng Dung còn
muốn công kích vào cương lĩnh chính trị, đường lối chính trị của Tào Tháo.
Mỗi khi Tào Tháo đưa ra một quyết sách to lớn, Khổng Dung đều phản đối.